Những SAI LẦM với Dân nhưng ĐÚNG ĐẮN với Đảng

Đảng Xanh (Basam.info) – Trong bài viết trước “Đê bao Đồng bằng Sông Cửu Long – Sai lầm “vĩ đại” trong lịch sử cận đại“ (xem bài dưới), hai chữ “sai lầm” thực ra chưa được … chuẩn cho lắm, bởi vì trên thực tế ở đất nước Việt Nam này, “từ khi có đảng”, luôn luôn có một mối mâu thuẫn to lớn nhất về lợi ích giữa của tuyệt đại đa số người dân với của đảng cầm quyền độc tôn, nên một khi “sai” với Dân thì lại có thể thành “đúng” cho Đảng.

Xem thêm: Đê bao Đồng bằng Sông Cửu Long, Sai lầm “vĩ đại” trong lịch sử cận đại

Bài viết này bàn về một số “sai lầm” lớn nhỏ, có thể đã được Đảng CSVN chính thức thừa nhận hoặc có thể chưa, nhưng trong sâu thẳm lại chính là những “đúng đắn” của Đảng mà hầu như chưa được bàn tới cho nó đỡ cái … “oan” cho Đảng.

1. Đảng CSVN ra đời. Đây rõ là sự kiện lớn nhất, đầu tiên phải bàn tới. Dân thì có thể cho đó là một “sai lầm” khủng khiếp khi nhìn vào rất nhiều quốc gia lân bang, cùng cảnh ngộ (giống nhất là Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên), họ không có đảng cộng sản, sao giờ đi lên vượt ta ghê thế? Chưa kể nhiều nước, có lẽ vì “không có đảng” mà tránh được chiến tranh huynh đệ tương tàn, tránh bị ngoại bang lợi dụng xương máu của dân.

Nhưng với Đảng thì đương nhiên đó là sự kiện trọng đại, “đúng đắn” nhất rồi.

2. Cải cách ruộng đất (CCRĐ). Trường hợp này Đảng cũng có thừa nhận chút ít, rằng có sai lầm. Còn Dân thì quá rõ, họ khốn khổ bao đời sau, hàng triệu người.

Thế nhưng, thực ra, cuộc CCRĐ “long trời lở đất” đó chính là một quyết định đúng đắn của Đảng. Không thực hiện nó thì chắc chắn không có được sự hỗ trợ mạnh mẽ của Trung Cộng trong bao năm chiến tranh, với chính quyền non trẻ “cùng hội cùng thuyền”. Không thực hiện nó thì toàn bộ đời sống xã hội, thế chính trị trong nội bộ ĐCSVN sẽ khác hoàn toàn, sẽ đi theo xu hướng gần với những gì mà TBT Khrushchyov và Liên Xô đã thực hiện vào thời điểm đó, bị Trung Cộng gọi là “xét lại”. Xa hơn nữa, nếu không thực hiện CCRĐ, thể chế chính trị hai miền Nam-Bắc sẽ gần nhau hơn, sẽ dễ đi tới hòa hợp, thống nhất hơn. Cuối cùng sẽ là một xã hội đa đảng, mà ĐCSVN chỉ là một tổ chức chính trị có thể chỉ đóng vai trò “đối lập” mãi mãi.

Đảng quá biết điều đó, nhưng buộc phải nhận CCRĐ có những sai lầm để làm dịu thái độ phẫn nộ trong Dân. Mặt khác, sự thừa nhận đó cũng có chút vai trò của những thành phần cấp tiến trong Đảng, không phải là có ý muốn sâu xa tới ngày đa nguyên, mà chẳng qua không muốn Đảng quá Mao-ít mà thôi.

3. Đánh Nhân văn Giai phẩm. Đảng chỉ “thừa nhận” sai tí xíu thôi, còn trong thâm tâm Đảng là đúng hoàn toàn. Bởi vì không đánh đám này, thì nguy cơ vô cùng to lớn, sẽ lại giống những gì nói đến ở trên về CCRĐ, là “bè lũ xét lại chống Đảng” sẽ ngóc đầu dậy, câu kết với bọn “chỉ đạo” chúng ở Liên Xô, là “anh Hai” Trung Cộng sẽ rất bực mình, sẽ thọc tay vào nội bộ ta, bớt viện trợ kinh tế, quân sự v.v.. Sau này, đời sống văn hóa tinh thần cần đi lên, Đảng thấy cũng cần nhận sai chút ít để động viên giới văn hóa văn nghệ và nhân dân, may ra có vài tác phẩm “khởi sắc”. Ngoài ra, cũng phải kể đến việc Đảng phải chịu sức ép trong Dân và vài lãnh đạo chính trị, trí thức cấp tiến, mới có vài động tác xoa dịu.

4. “Giải phóng miền Nam”. Tương tự sự kiện thành lập ĐCSVN, giữa Đảng với đông đảo người dân, vẫn có sự khác biệt lớn về “sai”, “đúng”.

5. Vội vã thống nhất đất nước năm 1976. Tương tự như “Giải phóng miền Nam”, Đảng coi đây là quyết định vô cùng đúng đắn. Thế nhưng, nó là một quyết định vội vã khi trong thâm tâm nhiều nhà lãnh đạo ở Hà Nội đã quá lo lắng một miền Nam sẽ “vượt” miền Bắc, không khéo trở thành một Khu Tự trị, … để rồi từ quyết định này kéo theo hàng loạt quyết định khác “sai” với Dân mà “đúng” cho Đảng. Ngoài ra, còn một lý do quan trọng khác nữa, sẽ nêu ở phần dưới, khiến Đảng đã có quyết định “đúng đắn” đó.

6. Các cuộc cải tạo tư bản, nông nghiệp nông thôn, duy trì tình trạng “bao cấp”. Dân thì khỏi nói, vì kiệt quệ, cùng cực bao năm, di hại cả đời sống tinh thần không thể kể siết. Còn Đảng thì có thừa nhận một số sai lầm trong chính sách kinh tế liên quan, thế nhưng thực ra, bên trong, đó là những “đúng đắn” của Đảng, khó nói ra. Bởi vì không có những cuộc “hy sinh” đó, đương nhiên lực lượng sản xuất tư nhân lớn mạnh, sẽ đè bẹp khối doanh nghiệp nhà nước, cùng với vô số hệ quả khác cho toàn bộ đời sống xã hội để nhanh chóng biến đổi đất nước thành một nước không có “Đảng lãnh đạo tuyệt đối”.

Nên nói trắng ra, nhưng “tế nhị” một chút, là cả đất nước hy sinh to lớn không cùng, để cho sự tồn tại của … “chế độ”.

7. Những vấn đề về miền Nam, trong đó có Đồng bằng Sông Cửu Long (*). Cũng như quyết định thống nhất nhanh chóng, miền Nam đã được “hy sinh” để cứu cả nước, mà suy cho cùng vẫn là cứu chế độ. Một miền Bắc kiệt quệ, méo mó trong mô hình cộng sản trại lính, làm sao có thể đứng dậy sau chiến tranh, khi mà chính “anh Hai” Trung Cộng chẳng vui vẻ gì để tiếp tục viện trợ, còn “anh Cả” Liên Xô cũng thấy chú “lính xung kích” làm xong “nhiệm vụ quốc tế” rồi, cần phải cho tự lực.

Thế là suốt nửa đất nước từng là xứ “tư bản giãy chết” đầy bơ thừa sữa cặn phải cắn răng chia sẻ thứ “bơ sữa” đó với đồng bào miền Bắc. Cả vùng châu thổ Sông Cửu Long trù phú phải được giao “nhiệm vụ chính trị” số một là bằng mọi cách sản xuất thật nhiều lúa gạo cho cả nước, để xuất khẩu, hòa nhịp, minh họa cho công cuộc “Đổi mới”. Đảng cũng có thể nhìn ra phần nào những hậu quả vô cùng to lớn trong tương lai của công cuộc gấp gáp “đổi mới” cái dạ dày kiểu đó, thế nhưng, vẫn như mọi thứ “sai” mà hóa “đúng” khác, Đảng vẫn quen chiến tranh du kích, “tới đâu hay đó”, thế hệ sau giải quyết.

8. Cuối cùng là những gì đang diễn ra lúc này, kinh tế kiệt quệ, tham nhũng hết cơ cứu vãn. Đảng vẫn đã rất đúng, vì toàn xã hội đã rơi vào cái thế phải dựa vào “bạn vàng 4 tốt” lắm tiền nhiều của kia thôi.

Đảng yên tâm có xảy ra chuyện gì, đã có “bạn vàng” đỡ, vì nó cũng đang rất cần mình … vừa là vùng đệm, vừa có món trao đổi vô giá: Biển Đông. Đảng tin là Dân cũng sẽ dần dần quen, hiểu ra và cam chịu thực tế này.

Còn với khả năng “động trời” mà “các thế lực thù địch” vẫn rêu rao về cái gọi là “sát nhập thành khu tự trị” thì … sao mà hợp lý với tình trạng, diễn biến hiện nay đến thế. Và nếu đúng vậy thì Đảng sẽ rất vững một khi “Đảng bạn” vẫn vững.

[:-/] * Nhà báo Lê Phú Khải đã có bài tranh luận lại, nhan đề: ĐÊ BAO Ở ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG KHÔNG SAI LẦM “VĨ ĐẠI” NHƯ TÁC GIẢ ĐẢNG XANH ĐÃ PHÁN!. Nhưng bài viết vẫn không thoát khỏi lối viết báo “quốc doanh” cũ xưa, như “Quyết định 99TTg ra đời rất kịp thời, nó thỏa mãn sự khát khao chờ đợi của cán bộ và nhân dân ĐBSCL từ nhiều năm“, hay “Quyết định 99TTG của Thủ Tướng Võ Văn kiệt năm 1999 là một bài toán đúng với Đồng Bằng Sông Cửu Long. Đó là một sự thật lịch sử“, … chứ không đi thẳng vào tranh luận với nhiều bài trên chính báo, đài nhà nước đã dẫn trong bài của Đảng Xanh, ngoài việc đơn giản khoác cho chúng mấy chữ “bài viết lẻ tẻ” để coi đó là thứ vớ vẩn, là xong.

Dễ hiểu là tác giả chỉ dựa vào những kiến thức, “công trình” cũ trước đây của mình để luận giải, trong khi thoát ly hoàn toàn với những dữ kiện ngồn ngộn rất mới mẻ về hệ quả nghiêm trọng của chính sách sai lầm kia, đăng trong hàng loạt các báo, đài bất chấp những hạn chế khắc nghiệt của chế độ kiểm duyệt báo chí và trước một vấn đề quá lớn.

Trong khi đó, bài Đê bao Đồng bằng Sông Cửu Long – Sai lầm “vĩ đại” trong lịch sử cận đại, như đã nói, chỉ là dựa trên tất cả những bài viết, tài liệu đã dẫn trong đó, để đi tới một nhận định mạnh dạn hơn mà thôi. Cho nên thiết nghĩ chưa có điều gì phải tranh luận lại với tác giả Lê Phú Khải.

Đê bao Đồng bằng Sông Cửu Long
– Sai lầm “vĩ đại” trong lịch sử cận đại –

Đảng Xanh – Hôm nay, 22-3-2014, kỷ niệm Ngày nước thế giới, lại tổ chức một cuộc mít tinh, lại đọc diễn văn, hô hào, nhảy múa … , thế là xong.

Còn những gì đang mất, vô cùng lớn liên quan tới NƯỚC ở một xứ sở được ưu đãi bậc nhất về nước, thậm chí đang “tự sát” vì nó thì không được lưu tâm đến, ngoài những lời lẽ sáo rỗng.

Vấn đề Đồng bằng Sông Cửu Long, trong đó mấu chốt là “đê bao”, một sai lầm “vĩ đại” cũng chính là liên quan đến nước.

Báo chí trong nhiều năm nay bàn luận, đưa ra những tranh luận, nghi vấn rất nhiều về những khó khăn, mặt trái của vấn đề đê bao/bờ bao, khẩu hiệu “sống chung với lũ”, “khu dân cư vượt lũ”, lúa vụ ba, thế nhưng rồi vẫn đâu vào đấy. Tất cả dường như bất lực, lại chỉ những hô hào, loay hoay kiểu giật gấu vá vai, … để thế hệ con cháu mai sau gánh chịu hậu quả của những sai lầm khủng khiếp.

Bởi vì giới lãnh đạo không ai dám dũng cảm và có khả năng nhìn nhận một sai lầm lớn, trong suốt gần 20 năm qua khi đối xử trái với tự nhiên do những nhận thức duy ý chí, lối làm việc thiếu khoa học …, trong đó có việc nhanh chóng tìm giải pháp cứu chế độ vừa suýt sụp đổ bằng cuộc gọi là “Đổi mới”, cần có được sản lượng lương thực cao, cùng bộ mặt nông thôn “đẹp”, trong khi có quá ít cái “cọc” để bấu víu, là vô cùng quan trọng.

Có lẽ, tất cả được bắt đầu bằng Quyết định số 99-TTg của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ngày 9/2/1996 (*), trong đó vấn đề lúa vụ ba (bằng “khai hoang”, “tăng vụ”), công trình thủy lợi đê bao, khu dân cư vượt lũ được nhấn mạnh, khai mở cho những sai lầm vô phương cứu chữa, đúng kiểu “đâm lao theo lao”.

Một khi đã đặt ra một chiến lược làm lái chệch hướng phát triển cả một vùng đất mênh mông, dân cư đông đúc với tập quán hàng trăm năm như vậy, thì với một chế độ chính trị của nhà nước cộng sản cùng những khuyết tật khổng lồ, đương nhiên tất cả những cố gắng bằng chỉ thị, nghị quyết, chỉ đạo miệng nhăng nhít nhằm khắc phục sai lầm đó, mà không có hệ thống luật pháp nghiêm minh, công luận tự do minh bạch, sẽ chẳng có ích gì.

Thế rồi sai lầm cuốn theo sai lầm, từ nhà nước buộc người dân phải xoay sở theo để tồn tại. Chạy theo lúa thì hủy diệt thủy sản, thế là chạy đua nuôi trồng thủy sạn, càng hủy hoại môi trường, tiêu diệt hết giống loài thủy sinh phong phú bậc nhất đất nước. Tiền của đổ vào xây đê bao, rồi lại nạo vét sông, kênh mương … không biết bao nhiêu mà kể.

Nhưng xu hướng là người ta đổ tại hết cho dân, là chạy theo lúa vụ ba, giống không tốt, dùng phân bón, thuốc trừ sâu giả, quá nhiều, hay do từng địa phương không khống chế được định mức diện tích lúc, quy hoạch sản xuất vụ ba thích hợp, hệ thống thủy lợi không theo chỉ đạo của “trên”, v.v.. Cuối cùng là tại “thiên tai”, “sâu rầy”, và tại cả hàng xóm xây đập.

Cả một vùng châu thổ phì nhiêu, nổi tiếng hàng trăm năm qua về nét đa dạng, độc đáo, trù phú cả về thiên nhiên, kinh tế, đời sống văn hóa đã bị phá vỡ chỉ trong chưa đầy 20 năm. Những cái “lỗi” từ “biến đổi khí hậu”, từ đập nước trên thượng nguồn của các quốc gia lân bang chỉ là thứ yếu, là thứ khỏa lấp đi trước dư luận những sai lầm chết người mang tầm thiên niên kỷ.

Những ngày qua, báo chí đã đưa tin nước mặn đang xâm nhập tới giữa vùng châu thổ này rồi, không chỉ là vài chục cây số nữa. Đó không phải là hậu quả nước biển dâng, hay phần lớn do đập thủy điện thượng nguồn, mà chủ yếu do sự bất hợp lý của toàn bộ hệ thống thủy lợi khu vực này. Còn toàn bộ nếp sống văn hóa của người dân, sự tồn vong của muôn loài sinh vật đang bị phá vỡ, hủy diệt hết sức nhanh chóng thì không thể kể hết. Trong khi đảng cứ tiếp tục tự sướng bằng danh hiệu quốc gia xuất khẩu gạo hàng đầu thế  giới, bọn cường hào ác bá mới làm giàu từ chương trình “Nông thôn mới” vô cùng máy móc, …  thì người nông dân cứ càng nghèo khó vì “được mùa rớt giá”, vì càng làm càng lỗ, càng nợ nần chồng chất, … càng thấy cô đơn trên vùng sông nước nổi tiếng độc đáo về văn hóa của mình.

Nếu như cũng đã có những ý kiến băn khoăn phải chăng cha ông ta đã sai lầm từ cả ngàn năm trước khi cho đắp hệ thống Đê bao Sông Hồng cho một phần vùng châu thổ Bắc bộ, thì sai lầm của đê bao (một chút với bờ bao) cho đồng bằng châu thổ Sông Cửu Long, vì rất nhiều lý do, lại lớn gấp ngàn lần, không còn phải nghi ngờ nữa.

Thành quả của vài trăm năm cha ông ta đổ mồ hôi, xương máu mở đất đang nhanh chóng bị xóa sạch. Hậu quả không chỉ cho khu vực châu thổ này, mà sẽ cho cả nước, về nhiều lĩnh vực, trong đó có cả an ninh quốc phòng, khó có thể hình dung hết.

Theo dõi nhiều ý kiến qua các bài báo, cũng thấy được cả thái độ dè dặt, không dám mạnh mẽ lên tiếng, phần chủ yếu là do phải chịu áp lực chung của một tình trạng xã hội cộng sản đàn áp tiếng nói phản biện, một phần khác do ảnh hưởng quá lớn của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, người có lẽ đóng vai trò chính trong sai lầm “thiên niên kỷ” này. Thật đáng tiếc cho cả ba thế hệ thủ tướng, với hai đàn em của ông – Phan Văn Khải, Nguyễn Tấn Dũng, họ đều là những người con của vùng châu thổ tựa cô gái đẹp, giỏi dang tràn đầy sức sống đang trở nên tàn tạ như bà già 90 bệnh tật này.

Bài viết hôm nay chỉ là dựa trên rất nhiều bài báo, được tham chiếu dưới đây, trong đó mới nhất là bộ phim rất công phu và sống động của VTV, để đi tới một khẳng định chủ quan, do không có điều kiện đi sâu phân tích từng chi tiết. Rất mong các nhà chuyên môn cần tích cực vào cuộc và mạnh dạn lên tiếng, kể cả những người có thể đã tham gia tích cực vào việc giúp nhà nước trong quá khứ để dẫn đến sai lầm “vĩ đại” này.

Tham khảo và xem Video:

Quyết định số 99-TTg của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ngày 9/2/1996:  VỀ ĐỊNH HƯỚNG DÀI HẠN VÀ KẾ HOẠCH 5 NĂM 1996-2000 ĐỐI VỚI VIỆC PHÁT TRIỂN THUỶ LỢI, GIAO THÔNG VÀ XÂY DỰNG NÔNG THÔN VÙNG ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG.

 ”Nên cân nhắc việc đắp đê bao phòng chống lũ” (Sài Gòn giải phóng, 27/8/2001).

– Lũ ở đồng bằng sông Cửu Long: Đề phòng tác hại lâu dài của đê bao (Tuổi trẻ, 15/10/2005).

– ‘Giải pháp đê bao chống lũ đã… sinh hại’ (VNExpress, 20/8/2006).

– Đê bao, bờ bao là hai khái niệm khác nhau  (Lao động, 26/9/2006).

– MỘT GIẢI PHÁP ĐƯỢC ĐỀ XUẤT TỪ BAN ĐIỀU PHỐI CHỐNG NGẬP TPHCM: “Nhốt” TPHCM trong đê bao để chống triều cường (Sức khỏe&Dinh dưỡng, 20/11/2007).

– Ông Sáu Dân với Đồng bằng sông Cửu Long (Kinh tế nông thôn, 27/5/2009).

– Hội thảo biến đổi khí hậu tác động lên sông Mêkong (VOA, 20/12/2009).

– Từ chuyện chống ngập ở TP. HCM nhìn về Đồng bằng sông Cửu Long: Đắp đê chống ngập, ngăn triều, nên chăng? (Doanh nhân SG, 11/12/2010).

– Nguyễn Minh Nhị: Nhớ ơn ông Sáu (Tuổi trẻ, 9/6/2011).

– Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt: Hiệu quả đầu tư phát triển thủy lợi tại ĐB sông Cửu Long (Hội đập lớn&Phát triển nguồn nước VN). – Tô Văn Trường: Đê bao, bờ bao ở đồng bằng sông Cửu Long . –  M. Ho Ta Khanh: Ảnh hưởng của việc xây dựng các công trình thủy điện – thủy lợi trên sông Mekong (2/12/2011). – KS. Nguyễn Văn Tăng: Hãy chủ động trong bị động về sông Mê Kông (7/12/2011). – Nguyễn Ngọc Trân: Đồng bằng sông Cửu Long đối mặt với biến đổi khí hậu (Bản PDF. 3/2/2014). – Lê Anh Tuấn: Các đập nước và hồ chứa ở thượng nguồn: có hay không nguy cơ môi sinh tiềm ẩn cho hạ nguồn sông mekong?  – Tô Văn Trường: Phiêu lưu và lãng phí (27/11/2011).

– Huỳnh Kim: Chuyện lũ lụt, lúa và đê bao ở ĐBSCL (Thời báo KTSG, 3/10/2011).

– Đê bao và lúa ma nơi đỉnh lũ (Tiền phong, 6/10/2011).

– Lũ lụt giúp thay đổi nhận thức (RFA, 7/10/2011).

– Đê bao và thủy sản vùng lũ (Thủy sản VN, 25/10/2011).

– Sống phồn thịnh với lũ (Đại đoàn kết, 27/10/2011).

– Con người và thiên nhiên: lũ lụt ở đồng bằng sông Cửu Long (IUCN, 30/10/2011).

– Đê bao Đồng bằng SCL: Hở tốt hơn khép kín (Đất Việt, 9/11/2011).

– Sẽ sắp xếp lại hệ thống đê bao Đồng bằng SCL (Đất Việt, 10/11/2011).

– Nguyễn Minh Nhị: Sản xuất lúa vụ ba – những điều cần cân nhắc (Tia sáng, 27/12/2011).

– Từ lúa vụ 3 nhìn ra Quyết định 99 (Nông nghiệp VN, 4/1/2012). “Từ năm 1996 – 2000, các kinh mương, cống bọng, cụm, tuyến dân cư, thoát lũ được đầu tư chóng mặt, ngàn năm lịch sử thủy lợi Việt Nam chưa một lần có được.”

“Công tác thủy lợi ở ĐBSCL được bắt đầu từ triều vua Gia Long, qua Pháp rồi Mỹ nhưng chỉ là đào kênh chưa bao giờ biết đến đê. Khi có quyết định 99, từ “bờ bao”, “đê bao”, “đê bao lửng” mới xuất hiện theo phương châm “ 2 vụ lúa ăn chắc”.”

– Thủ tướng của nhân dân (VOV, 19/11/2012).

– Dấu ấn Tứ giác Long Xuyên – Kỳ 2: Những quyết sách táo bạo (Báo An Giang, 24/12/2012).

–  Những dấu ấn về công trình “Thoát lũ ra biển Tây” (Dân trí, 19/11/2012). – Tranh chấp ý tưởng “thoát lũ ra biển Tây” (Thanh niên, 16/12/2012). – GS Nguyễn Văn Hiệu:  Thành công tuyệt vời của phương châm “Chung sống với lũ” (Dân trí, 11/2/2013).  – Hiệu quả từ công trình Thoát lũ ra biển Tây (Bộ TNMT, 20/8/2013). – Những nhà khoa học miệt mài dốc sức ngăn lũ lớn (VOV, 22/11/2013).

– Ngọc Bích: Hướng tới hợp tác phát triển châu thổ Mekong bền vững (SG Tiếp thị, 13/10/2013).

– ĐBSCL: Giá lúa giảm 400 đồng/kg (Sài Gòn giải phóng, 8/3/2014).

– Mặn đã “tấn công” tới giữa vùng châu thổ Cửu Long (Tầm nhìn, 1/3/2014).

(Video được bổ sung dưới đây của VTV1 trưa 22/3/2014)

Advertisements

1 Comment

Filed under Uncategorized

One response to “Những SAI LẦM với Dân nhưng ĐÚNG ĐẮN với Đảng

  1. Pingback: Đê bao Đồng bằng Sông Cửu Long – Sai lầm “vĩ đại” trong lịch sử cận đại (2) | Nhận thức là một quá trình...

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s