Trước giờ vẫn vậy mà

Tưởng Năng Tiến Dân Luận“Có lẽ trên thế giới này không có nước nào đối xử với tù binh Mỹ tốt như ở Việt Nam.”  Trần Trọng Duyệt – cựu trại trưởng tù binh Hoả Lò


Bằng khen nữ dân quân bắt giặc lái Mỹ bằng liềm. Nguồn ảnh: giadinh.net

Khi được phóng viên báo Tiền Phong hỏi về sự khác biệt trong “tư duy lễ hội của người Việt và nước ngoài” ông Lê Trần Bạt cho hay:

“Tôi đã đến lễ hội rượu nho ở xung quanh lưu vực sông Đa-nuyp, ở nước Áo, nước Đức, và một số nước khác. Lễ hội ấy nước nào cũng có, nhưng nó diễn ra khác nhau ở nhiều quốc gia.

Ví dụ ở Áo, anh có thể nếm thoải mái tất cả các loại rượu, từ rượu bằng các loại quả nho đến rượu bằng các loại hạt nho. Tôi nghĩ rằng các hình thức như vậy nó tạo ra sự đa dạng, và sự đa dạng nào cũng là đặc trưng của văn hóa.

Không phải tất cả các lễ hội của người ta đều gắn liền với vui chơi mà nó gắn liền với sản xuất và bán hàng. Chúng ta càng làm cho lễ hội gắn liền với đời sống kinh tế bao nhiêu thì chất lượng hợp lý của hiện tượng ấy càng tốt bấy nhiêu. Có lẽ nên phát triển văn hóa Việt Nam theo khuynh hướng như thế.”

Cái “khuynh hướng làm cho lễ hội gắn liền với đời sống kinh tế” mà ông Lê Trần Bạt mong muốn (e) còn phải đợi hơi lâu. Với truyền thống của một dân tộc đã từng đánh bại ba đế quốc to nên lễ hội của người Việt “chủ yếu” là để hân hoan chào mừng thắng lợi.

Tháng Tư vừa qua phố xá cờ xí rợp trời, với không khí vẫn (còn) hừng hực khí thế của Đại Thắng Mùa Xuân. Qua tháng Năm này thì cả nước lại đang tưng bừng kỷ niệm Chiến Thắng Điện Biên – không chỉ riêng Điện Biên ở Lai Châu mà còn thêm luôn “trận Điện Biên” ở (tuốt luốt) trên không nữa.

Trong bài viết ( “Cuộc Sống Thường Ngày Của Tù Binh Mỹ Tại Hoả Lò Hơn Bốn Mươi Năm Trước”) hai nhà báo Đặng Vương Hưng – Nguyễn Văn tường thuật:

“Sau trận chiến lịch sử ấy, có 81 máy bay Mỹ bị bắn rơi (có 34 chiếc B52) và gần 100 phi công Mỹ bị chết và bị bắt. Và lại có thêm nhiều tù binh phi công Mỹ nhập trại Hỏa Lò, Hà Nội, nơi trước đó đang giam giữ hàng trăm phi công Mỹ.”

Bài báo thượng dẫn cũng trích dẫn lời của cựu đại tá trại trưởng, Trần Trọng Duyệt, về chính sách rộng lượng “vô biên” của Đảng và Nhà Nước đối với tù binh:

Ở Hỏa Lò hồi đó các tù binh Mỹ thường xuyên được tổ chức vui chơi giải trí. Hằng ngày, họ được ra sân phơi nắng, chơi bóng chuyền, bóng rổ, chọc bi-a, đọc sách báo, nghe tin tức kể cả tin tức của Mỹ và phương Tây qua đài phát thanh mà trại tiếp âm, hoặc chọn những tù binh có giọng đọc tốt để đọc cho tất cả cùng nghe.

Để các tù binh có phương tiện chơi thể thao thường xuyên, trại phải nhờ đến sự giúp đỡ của ông Tạ Đình Đề, người phụ trách xưởng sản xuất dụng cụ của Tổng cục Thể dục thể thao. Thậm chí để giúp một số tù binh có bệnh về mắt có thể đọc được sách báo, Ban chỉ huy trại đã phải thửa khá nhiều cặp kính thuốc của bà Thúy Hà ở cửa hàng số 48 Hàng Bài.

Đặc biệt, trong các ngày lễ, ngày Tết của Mỹ như ngày Độc Lập, ngày Lễ Tạ Ơn, Noel, Tết Dương lịch … tôn trọng tín ngưỡng của tù binh, trại còn cho mời cả mục sư Bùi Hoàng Thử đến làm lễ theo nghi thức tôn giáo cho số người theo đạo.

Thỉnh thoảng, trại cho mời các nghệ sĩ của đoàn văn công Tổng Cục Chính trị đến biểu diễn cho bộ đội và cho cả tù binh Mỹ cùng thưởng thức. Ông Duyệt còn nhớ một lần nghệ sĩ Tường Vi đến hát bài “Cô gái vót chông” và “Tiếng đàn ta lư”. Tới đoạn lên cao như tiếng chim hót “Pơ rô tốc… Pơ rô tốc…” Mặc dù không hiểu nghĩa cả bài hát, nhưng tù binh Mỹ khoái quá, vỗ tay rào rào, yêu cầu hát đi hát lại.

Đêm ấy, khi buổi văn nghệ đã tan từ lâu, nhưng ở nhiều phòng giam, tù binh không chịu ngủ. Họ bàn tán đủ thứ chuyện về các ca sĩ Việt Nam, rồi còn bắt chước giọng Tường Vi hát “Pơ rô tốc… pơ rô tốc…” suốt đêm.

Để thay đổi không khí cho các tù binh đã phải ở trong trại lâu ngày, được sự phối hợp giúp đỡ của Công an Hà Nội và An ninh Quân đội, Ban chỉ huy trại còn nhiều lần tổ chức cho các tù binh đi tham quan một số di tích lịch sử, văn hóa và danh thắng của Thủ đô Hà Nội như: Hồ Hoàn Kiếm, Công viên Lê Nin, Quốc tử giám, chùa Trấn Quốc, chùa Một Cột, Viện Bảo tàng Quân đội (nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam), bệnh viện Bạch Mai… Để bảo đảm an toàn cho những “vị khách đặc biệt” này, ta đã cho phép các tù binh ăn mặc như khách du lịch: Cũng comlê, cavát, giày đen v.v… và đi theo hướng dẫn viên.

Sao mà “ta” lại “chu đáo” với giặc dữ vậy, hả Trời?

Mà Đại tá trại trưởng Trần Trọng Duyệt không có nói “xạo” đâu nha. Sự kiện trên cũng đã được “phụ họa” bởi một nhà văn uy tín (hàng đầu) của nhà nước CHXHCNVN:

Đêm Nôen năm nay chúng tôi lại vào Hỏa Lò chơi với giặc lái. Âu cũng thêm một phong tục thời chiến, Nôen thăm Tết tù binh. Thói quen người Mỹ, bữa ăn thịnh soạn nửa đêm có món thịt gà tây – như ta Tết ông táo cúng cá chép. Thời Pháp, Tây đem gà tây giống sang nhưng thỏ và gà tây vẫn chưa thành món quen như gà thiến, gà ta… Cũng không mấy ai nuôi gà tây. Con gà tây đốm đen, mào đỏ, người đến gần thì cau có, xõa cánh chĩa đuôi ra kêu cộ cộ.

Thế mà những năm ấy, nhiều làng hai bên sông Đuống, hợp tác xã đã chuyển ruộng cho các xóm khác, để chuyên nuôi gà tây. Đến áp Nôen, hàng đoàn xe tải số biển đỏ của quân đội về lấy gà. Gà tây đem cho tù binh Mỹ ăn tết.

(Tô Hoài. Cát Bụi Chân Ai. Hà Nội: Hội Nhà Văn, 1992).

Coi: có chừng vài trăm “giặc lái” bị giam ở Hoả Lò mà “nhiều làng hai bên sông Đuống …chuyển ruộng cho các xóm khác, để chuyên nuôi gà tây” và “áp Nôen, hàng đoàn xe tải số biển đỏ của quân đội về lấy gà. Gà tây đem cho tù binh Mỹ ăn tết.”

Ăn uống kiểu đó bội thực chắc chết, chết chắc, chớ sống gì nổi – cha nội?


Tù binh phi công Mỹ chơi bóng chuyền tại trại giam.

Cũng bị bắt giam, vào cùng thời điểm này nhưng phần ăn của người tù Vũ Thư Hiên – so ra – có phần hơi… đạm bạc:

“Có lần tôi vớ phải khúc sắn ôi trong suất cơm độn, nhựa sắn nhầy nhụa như tinh dịch. Tởm quá, giận quá, tôi quẳng nó xuống hầm trú ẩn. Thế rồi đêm đến, bụng quặn lên vì đói, chịu không nổi, tôi lại phải sờ soạng trong bóng tối tìm khúc sắn vứt đi, lấy miếng giẻ cũng chẳng sạch gì lau cái nhựa gớm ghiếc ấy đi mà nhai trệu trạo chút tinh bột lẫn đất cát. Nhai khúc sắn mà nước mắt ứa ra…”

(Vũ Thư Hiên – Đêm Giữa Ban Ngày, 2nd edition. Văn Nghệ, Westminster, CA: 1997).

Kinh nghiệm ở Hoả Lò của người tù Bùi Ngọc Tấn cũng hoàn toàn khác: không có xem văn nghệ, văn gừng, chơi bóng chuyền, bóng rổ, thọc bi-a, hay sách báo gì ráo trọi. Đi tham quan chỗ này, chỗ nọ, tất nhiên, cũng không luôn – đừng nói chi đến cái vụ mặc complet đeo cravate nghe (sao) thấy kỳ quá hà:

“Hắn cởi truồng nằm trong xà lim, thiếp đi vì nóng. Và choàng tỉnh vì nóng. Người hầm hập. Mồ hôi toát ra. Hắn nhỏm dậy nhìn vết mồ hôi in thẫm trên những tấm ván lim thành hình một bộ xương người. Hắn ngắm nhìn bộ xương của hắn và nghĩ đến 1úc chết. Hắn lẩm bẩm một mình.

– Xương mình to thật.

Hẳn trở dậy. Phải tắm. Phải lau đi cái mồ hôi dính nham nháp khắo người. Phải làm dịu mình một chút. Không chỉ hầm hập, ngột ngạt xà lim. Còn cháy trong người. Còn lò lửa trong óc.

Mình nghĩ đến cái bể nước nhà mình. Đến gáo nước đầy trong vắt múc lên giội từ vai hay đỉnh đầu trở xuống cho hạ nhiệt toàn thân. Thiên đường đấy.

Và mình sẻ nước uống trong bô ra cái ca nhôm nửa lít. Tiêu chuẩn nước tắm của mình: Nửa lít bớt ra từ khoản nước uống. Nhúng khăn mặt vào ca. Lau. Lau từ mặt xuống cổ. Lau từ cổ xuống ngực. Xuống bụng. Dấp nước khăn mặt, rồi khoanh tay đập, đập vã vào lưng. Rồi lau xuống bẹn, xuống chân, cho đến khi cái khăn mặt nóng lên vì vắt nước đi. Vắt vào cái nắp bô vệ sinh để ngừa cho khỏi bắn nước bẩn vào bô ra ngoài. Rồi mới nghiêng nắp cho nước chảy vào bô.

Cái thứ nước vắt ra ấy nâu nâu đen đen đặc nhơn nhớt. Bô đầy thì vắt nước lên tường xà lim cho nước vào tường. Cũng thấy người dễ chịu. Còn dễ chịu vì lúc tắm là lúc không để ý tới thời-gian-xà-lim. Nó qua đi mà chẳng tra tấn được mình như mọi lúc. Nhưng không bao giờ lâu đã lại hầm hập. Không thể tắm nữa. Còn phải dành nước đế uống…”

(Bùi Ngọc Tấn. Chuyện Kể Năm 2000, tập I. CLB Tuổi Xanh, Westminster, CA: 2000).

Trời, sao mà Đảng lại khắt khe với đồng bào và đồng chí (đến từng giọt nước uống, đựng trong …bô) và hào phóng với kẻ thù dữ vậy cà?

Sao thì không biết nhưng dù gì thì chuyện cũng đã qua rồi. Nhắc lại chỉ thêm buồn thôi. Hơn nữa, oán thù nên cởi chứ không nên buộc. Và chuyện gì đã qua thì cho nó qua luôn đi.

Theo khuynh hướng và tinh thần hoà giải và hoà hợp dân tộc hiện nay, do Đảng và Nhà Nước chủ xướng, nên thôi ráng quên đi quá khứ để nhìn vào hiện tại. Tôi thử vô Google, gõ đại năm chữ “ bị đánh đập trong tù” thì thấy (trong vòng 0.14 giây) hiện ra 128.000 kết quả. Xin ghi lại vài ba, nơi trang đầu tiên, để rộng đường dư luận:

Mục sư Nguyễn Công Chính thường xuyên bị đánh đập …

Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt – bị hành hạ – bị đánh đập trong tù …

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị đánh đập trong tù

Nữ sinh Nguyễn Phương Uyên bị đánh đập trong tù

Sức khỏe chị Hồ Thị Bích Khương đáng lo ngại

Và đây là bản tin mới nhất, đọc được vào hôm 30/04/2014, trên trang Dân Làm Báo:

“Các Tù nhân lương tâm đồng loạt tuyệt thực – Yêu cầu cán bộ trại giam thực hiện đúng trách nhiệm và tôn trọng quyền lợi của các tù nhân. Từ trại 5 Lam Sơn – Thanh Hóa, tù nhân lương tâm Đậu Văn Dương đã thực hiện chương trình tuyệt thực 7 ngày bắt đầu từ ngày 11/04/2014 đến ngày 17/04/2014 sau khi được trả lại số sách bị thu giữ trái pháp luật, anh Dương đã ngừng tuyệt thực và ăn trở lại. Hiện nay 2 tù nhân lương tâm Trần Hữu ĐứcTrần Minh Nhật ở trại giam K3 – Phú Sơn 4, Tỉnh Thái Nguyên đã tuyệt thực từ thứ 6 ngày 18/04/2014 và nay vẫn đang tiếp tục.”


TNLT Đậu Văn Dương (trái); Trần Hữu Đức (giữa); Paul Minh Nhật (phải). Ảnh: Dân Làm Báo

Té ra “hèn với giặc và ác với dân” không phải là hiện tượng mới mẻ gì. Trước giờ vẫn vậy mà. Có mới chăng chẻ là chuyện bây giờ họ còn muốn… nhận giặc làm cha thôi.

Jeremiah Denton: Cựu thượng nghị sĩ,
cựu tù binh chiến tranh Việt Nam qua đời

(Đàn Chim Việt) – Tù binh chiến tranh Jeremiah Denton tuyên bố trung thành với chính phủ Mỹ khi Cọng sản Việt Nam mang ông ra phỏng vấn thu hình vào năm 1966 để tuyên truyền trước quốc tế. Nhưng phía cai tù lúc đó không biết người tù binh này khi đứng trước ống kính đã dùng mắt để đánh đi tín hiệu Morse cho bên ngoài bằng 7 chữ “T-O-R-T-U-R-E” (tra tấn) để cho biết về điều kiện sống ông đang chịu đựng.

.
Ông Denton, người đã từng sống hơn 7 năm ở Hỏa Lò và nhiều nhà tù khác, trong đó có thời gian bị biệt giam, trước khi được thả năm 1973 theo hiệp định Paris, đã qua đời hôm thứ Sáu tại thành phố Virginia Beach, tiểu bang Virginia, thọ 89 tuổi.

Chiếc phi cơ A-6 của Hải quân Trung tá Denton bị bắn rơi tháng 7 năm 1965 trên vùng trời gần Thanh Hóa. Ông bị bắt và kể lại câu chuyện về thời gian giam cầm trong cuốn “When Hell Was in Session,” khi địa ngục bắt đầu.

Trả lời phỏng vấn của báo Los Angeles Times năm 1979, ông cho biết đã bị đánh đập, dọa giết chết trong tù. Màn khá độc là dùng giây trói chặt cánh tay để ngăn không cho máu lưu thông, khiến các ngón tay không còn cảm giác và các cơ bắp bị co giật liên tục. Ông khiến những người tra tấn nổi điên khi tiếp tục tuyên bố vẫn ủng hộ chính phủ Mỹ “cho đến hơi thở cuối cùng.”

Trong quyển sách của mình, ông viết “Mỗi buổi sáng, tôi cầu mong để luôn luôn tỉnh táo cho đến ngày ra tù. Tôi không thể khuất phục trước những đòi hỏi của họ, bởi vì tôi chẳng có tội gì cả. Hoàn toàn là một hành động trả thù.”

Cú chớp mắt đánh đi tín hiệu Morse vào năm 1966 đã được các chuyên viên tình báo Mỹ nắm bắt nhưng theo ông nghĩ, phải mất một thời gian lâu sau đó các cai tù mới phát hiện. Năm 1974, ông Denton được tặng huy chương Navy Cross, cao thứ nhì về sự dũng cảm, và trong bản tuyên dương đi kèm huy chương có nhắc đến cú chớp mắt.

Được trao trả tù binh vào năm 1973, khi nhóm POW bước ra khỏi chiếc máy bay đáp xuống căn cứ Không quân Clark ở Philippines, mang cấp bậc trung tá, lớn nhất trong nhóm,  Denton nói: “Chúng tôi vinh dự có dịp phục vụ đất nước trong những tình huống khó khăn. Chúng tôi hết sức biết ơn vị tổng tư lệnh và biết ơn đất nước đã có ngày hôm nay. Thượng Đế ban ơn cho nước Mỹ.”

Tuyên bố của ông từ Philippines đã được nhanh chóng xuất hiện trên các máy TV của các gia đình bên Mỹ đã làm ấm lòng giới quân nhân vào thời điểm nhân dân Mỹ tiếp tục hoang mang và chia rẽ về hướng đi sắp tới của cuộc chiến Việt Nam.

Trung tá Denton tiếp tục phục vụ Hải quân cho đến khi giải ngũ vào tháng 11 năm 1977, mang hai sao trên cổ áo.

Ông quay sang chính trị. Xuất thân từ thành phố Mobile, ông ra tranh chức Thượng nghị sĩ của Alabama, tiểu bang nhà, dù chưa hề bao giờ có kinh nghiệm tranh cử cho một chức vụ chính trị bao trùm cả tiểu bang. Ông là đảng viên Cộng hòa đầu tiên đắc cử Thượng nghị sĩ Alabama từ thời kỳ Tái thiết, 1865-1877, tiếp theo cuộc nội chiến 1861-1864.

Trước Thượng viện ở Washington, ông được xem là thuộc phe Ronald Reagan, bảo vệ sức mạnh quân sự, hô hào nước Mỹ trở lại với những giá gị gia đình truyền thống, bảo thủ trong các đề tài đạo đức. Ông bị chỉ trích vì lập trường cứng rắn, có lẽ rút kinh nghiệm từ trong tù, và không chấp nhận thỏa hiệp. Ảnh hưởng của ông ngày càng giảm sút, không giúp ích gì được nhiều cho Alabama.

Ông gặp thất bại trong lần tái tranh cử vào năm 1986, thua vài phần trăm so với đối thủ Richard Shelby, vẫn còn đang đại diện cho tiểu bang này trước Thượng viện.

Rời chính trường, ông đi diễn thuyết ở nhiều nơi để cổ vũ cho những giá trị gia đình, và lập một tổ chức từ thiện chuyên quyên góp vật dụng và gửi đi khắp các nước nghèo.

Những năm cuối cùng, ông về sống tại thành phố Virginia Beach của Virginia, thỉnh thoảng cũng xuất hiện trước công chúng. Tháng 11 năm 2008, ông xuất hiện trước một công viên tưởng niệm ở Mobile, Alabama. Tại đây, để vinh danh ông, người ta đã cho trưng bày một chiếc không chiến/oanh tạc cơ A-6 Intruder, giống như chiếc ông đã bị bắn rơi trên vùng trời miền Bắc Việt Nam.

Tổng thống Barack Obama, Thượng nghị sĩ  Richard Shelby của Alabama, người bạn tù Thượng nghị sĩ John McCain đã gửi lới chia buồn đến tang quyến, gọi ông là tấm gương cho các binh sĩ nam nữ Hoa Kỳ hiện nay.

Theo Foxnews

Advertisements

Leave a comment

Filed under Uncategorized

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s