Thời của liền-bà (hay An-nam thời thổ tả hehe…)

Baron Trịnh Bài viết của cây bút Vương Văn Quang trên facebook của anh (FB Bác Văn Vương). Một vài viết hay, châm biếm và nhiều tầng nghĩa. Title của bài do chủ blog tự đặt, có chỉnh sửa một số từ (ví dụ vietnam thành An-nam) và viết hoa đầu câu hehe…

Chưa bao giờ liền-ông An-nam mất giá thê giảm như hiện nay. Ai cũng có thể phê phán chửi rủa nhiếc móc liền-ông An-nam. Liền-bà chửi liền-ông đã đành (liền-bà chửi liền-ông thì nhiều, nhưng đơn cử trường hợp mới đây, có quí cô gì viết bài đăng báo hẳn hoi, phê phán liền-ông An-nam, trong đó phê cả không biết mần-tình), nhưng liền-ông cũng chửi liền-ông (Bác too) mới lạ. Liền-ông Việt chửi liền-ông Việt đã đi một nhẽ, thôi thì tự an ủi, đó là hành động tích cực “phê và tự phê”, nhưng liền-ông ngoại không đâu cũng nhẩy vô chửi liền-ông An-nam (trường hợp anh Dâu-Joe-tây chả hạn. Chắc mọi người chưa quên anh í viết [đại khái]: Nếu có một ngày tất cả liền-ông An-nam cùng không làm gì, chắc chắn xã hội An-nam vẫn vận hành bình thường, may ra chỉ có những người muốn kêu xe ôm thấy đôi chút bất tiện). Tóm lại, ngày hôm nay, con chó mà biết viết, nó cũng có thể chửi liền-ông An-nam. Chửi, và được khen, được hưởng ứng, hế hế…

Thế giới người ta tắm truồng ở bãi tắm truồng cách hồn nhiên, bởi vậy phong trào nữ quyền phát xuất từ phương Tây, là nơi phụ nữ vốn đã thừa quyền. An-nam ta vạch trym tụt quần đái đường cách khêu gợi, cách khêu-zâm…, nhưng chỉ cần ca sĩ người mẫu chót không mặc xu-cheng lập tức thiên hạ xúm vào bình phẩm, kẻ tán thưởng người lên án. Oái oăm ở chỗ, kẻ lên án, ném đá thường lại là… liền-bà.

Não trạng vẫn chưa tiến xa hơn hậu môn con trâu, móng chân vẫn vàng ươm nhưng nhoắt cái thấy các bà các chị rao giảng nữ quyền luận. Thời này liền-bà có con không chồng là oai, là tân tiến, sing-gồ-mom đang là mốt. Thời này liền-bà coi liền-ông là đồ chơi tình dục, phát ngôn xiển dương tư tưởng này được hoan hô nhiệt liệt. Nhưng oái oăm ở chỗ, nếu liền-ông cũng bắt chước, coi liền-bà là đồ chơi tình dục, lại dại dột ông ổng phát ngôn, chắc cú lãnh đòn của toàn xã hội. Nói ngắn gọn, liền-bà chơi giai coi giai như sextoy là văn minh tân tiến, liền-ông chơi gái coi gái như đồ chơi tình dục là kẻ thủ cựu phong kiến lạc hậu, đểu cáng ti tiện.

Thời trước, ngắn thôi, chừng vài ba chục năm chứ mấy, liền-bà lấy Tây (ngoại quốc) bị coi thường, là nỗi nhục nhã của cả dòng họ. Thời pháp thuộc, “me Tây” vừa là danh từ vừa là tính từ. Thời Việt Nam cộng hòa, “me Mỹ” cũng thế. Hôm nay khác lắm rồi, lấy Tây chẳng những không đáng xấu hổ, mà còn là niềm tự hào.

Ngày nay nếu không phải đại gia hay người nổi tiếng thì liền-ông An-nam đừng có mơ “đưa nàng zề-zinh” một quả liền-bà chân dài, “bóng sáng” (nghĩa là quả mẹt nom ngon ngon xinh xinh). Liền-bà An-nam chân dài mẹt đẹp ngày nay nếu không quơ được đại gia thì họ lấy Tây. Còn lại liền-bà ô mai sấu, cá sấu, lại thất học nách chua… thì lấy Đài Loan Hàn Quốc. “Không yêu người nghèo“, “không có tiền cạp đất“…, bần cùng bất đắc dĩ, nhan sắc tầm Thị-nở thì liền-bà Việt mới lấy liền-ông Việt. Cũng may, liền-bà Việt vốn chưa bao giờ là cộng đồng nhiều nhan sắc nên liền-ông Việt nhìn chung vẫn có vợ.

Liền-ông An-nam thối mồm hôi nách thô bỉ ổi, đã đành. Liền-ông An-nam nhậu nhẹt cờ bạc bê tha, đã đành. Liền-ông An-nam bất tài di mộng hoạt tinh yếu sinh lí trĩ mạch lươn, đã đành. Nhưng bảo dân tộc này thiểu năng, xã hội này trì trệ lạc hậu là tội của liền-ông liệu có thỏa đáng? Bà mẹ Việt Nam anh hùng bởi bà đẻ ra anh hùng. Vậy còn bọn khùng điên cám hấp lệ rơi là do bà mẹ không anh hùng lắm sinh ra chứ nhề!? Nồi méo vung méo. Liền-ông An-nam quá tệ chắc có nhẽ cũng có một chút nguyên nhân từ liền-bà An-nam… hơi hơi tệ quá.

Bà nhà văn Phạm Thị Hoài vừa biên quả “Vì một tiền đồ dân tộc còn đứng trên hai chân(xem dưới) trên blog của bả. Thông qua chuyện ăn nhậu rượu chè, bà í cũng chửi khẽ liền-ông An-nam một phát.

Đặc điểm, thế mạnh của bà Hoài là sự uyên bác, dữ dội, nanh nọc. Đặc điểm của bà không phải sự hài hước, bỡn cợt. nhìn chung, bà nhà văn này không biết đùa. Ở bà luôn là sự nghiêm trang tới nghiêm trọng. Ấy thế mà đọc bài viết này của bả, Bác giật mình. Quái, sao bà ấy đùa dai thế. Đặc biệt là paragraph cuối cùng, sự đùa cợt của bà í đã đi quá xa. Rất xa so với khả năng hài hước của bà í.

Ở An-nam hôm nay, rất nhiều thể loại có họ hàng ruột thịt với thần tử, không chỉ có thần tửu (bà Hoài kết luận: ở An-nam, thần tửu là anh em ruột thịt với thần tử). Nhìn chung, ưa ăn nhậu vốn là đặc tính cố hữu của Việt-tộc, 4000 năm trước, chẳng vua Hùng kén rể bằng tiêu chí ăn nhậu đó thôi? Trải qua hàng ngàn năm ăn nhậu bốc phét, ngày hôm nay, chỉ số ăn nhậu của Việt-tộc chưa phải là cái gì đáng báo động (căn cứ trên chính những con số thống kê của bà Hoài). Vậy cớ gì mà xoắn, nhể?!

Bà Hoài hăng hái giơ cả bốn tay kí bản án tử hình ăn nhậu: Cấm bán rượu 24/24. Tất nhiên, bà í đùa thôi. Nhưng đùa thế hãi bỏ cha ra. Khiếp khiếp là.

Người ta (nhẽ trong đó có bà Hoài) lo ngại nhiều vấn nạn phát sinh từ rượu. Từ tai nạn giao thông cho tới những hành vi bột phát của những kẻ nhân cách có vấn đề. Hợp lí quá. Quá hợp lí ấy chứ. Nhưng người ta có nghĩ quẩn đi một chút, rằng thì là trong bối cảnh, không khí xã hội An-nam hiện tại, không có trò ăn nhậu, cấm tiệt ăn nhậu, sẽ dẫn tới dân tình sinh thuần-quynh cả lượt, xách dao đâm chém nhau loạn xạ, cha hiếp con trâu địt chó (do kích thích nội sinh) rồi chả còn đất mà xây nhà tù với trại thuần-quynh, chứ bỡn à?

Bài viết của bà Hoài, tất nhiên, cũng chỉ là thứ phát ngôn chém gió mà thôi. Chả hại ai, chả dẫn tới cái gì. Biết thế nhưng không hiểu tại sao, sau khi đọc xong bài viết ấy, Bác lại nhớ ra ngay câu nói của một đại văn hào (An-nam, dĩ nhiên): “Đàn bà An-nam mà làm nghề viết lách thì không là quái vật cũng là phường chốn chúa lộn chồng” (nói trong lúc hàn huyên, không phải trong soáng-toác).

Dĩ nhiên Bác không đồng ý với nhận định ấy, nhưng chả hiểu sao, thỉnh thoảng Bác vẫn nhớ tới nó.

Tác giả: Vương Văn Quang
Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

Vì một tiền đồ dân tộc
còn đứng trên hai chân

Phạm Thị Hoài (Pro&contra) – Theo báo cáo mới nhất của WHO, lượng tiêu thụ đồ uống có cồn ở Việt Nam thời điểm 2008- 2010 với 6,6 lít (độ cồn tuyệt đối) thuộc nhóm trung bình trên thế giới, thậm chí thấp hơn một chút so với mức trung bình trong khu vực (6,8 lít), kém xa Nga (15,1 lít) và hầu hết các nước châu Âu (10,0 – 12,4 lít). Tửu thần không nhất thiết kìm hãm sự phát triển của một quốc gia. Các nước uống ít nhất tập trung ở Ả-rập và châu Phi (dưới 5,0 lít), trong khi châu Âu vẫn tiếp tục truyền thống dẫn đầu thế giới. Hai nước thịnh vượng bậc nhất trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương uống khỏe gấp đôi Việt Nam, Hàn quốc: 12,3 lít; Úc: 12,2 lít.

Tửu lượng của một quốc gia cũng không nhất thiết tương quan với số tai nạn giao thông. Ả-rập Saudi gần như trong trắng với 0.2 lít, song có tỉ lệ thương vong trên đường không thua gì Việt Nam. Năm 2012, 70 triệu người Đức từ 15 tuổi với trung bình 11,8 lít gây gần 7.000 vụ thương vong, trong đó 3.600 người chết. Con số tương đương của Việt Nam là 67 triệu người, trung bình uống ít hơn gần một nửa, gây 40.000 vụ thương vong, trong đó gần 10.000 người chết; đó là chưa tính đến yếu tố tốc độ và số lượng xe cơ giới lưu thông tại Đức chắc chắn cao hơn và nhiều hơn tại Việt Nam. Gần 40 % tai nạn giao thông tại Việt Nam là do chất cồn, tỉ lệ đó tại Đức là 17%, tại Ả-rập Saudi là 0%.

Có lẽ vì thế mà một “chuyên gia trong ngành” còn trấn an rằng Việt Nam mới chỉ ở mức tương đương với các nước đạo Hồi. Đèn còn xanh lắm. Song xem xét kĩ hơn thì các con số cho thấy một bức tranh khác. Số người (từ 15 tuổi) cả đời không rượu bia tại Việt Nam là gần 50%, trong khi ở Đức vỏn vẹn 5,5 %, khiến lượng tiêu thụ thực tế chia đều cho mỗi người thực sự uống ở Việt Nam cao hơn hẳn, trung bình là 17,2 lít so với 14,7 lít tại Đức, tính gộp cả hai giới. Tính riêng nam giới thì đàn ông Đức uống trung bình 20,4 lít, con số ấy ở đàn ông Việt Nam là 27,4 lít, không ít hơn ở đàn ông Nga nhiều lắm (32,0 lít), đó là chưa tính yếu tố cơ thể ảnh hưởng đến tửu lượng: trọng lượng của đàn ông Việt thường chỉ bằng 2/3 đàn ông phương Tây. 97% lượng đồ uống có cồn ở Việt Nam là bia. Nếu tính theo công thức 1 lít = 0,789 kg (độ cồn tuyệt đối) thì đàn ông Việt Nam thực sự uống 1702 lon bia 333 nồng độ 4,8, tức đều đặn mỗi ngày gần 5 lon. Nếu chiều hướng này tiếp tục tăng, trong vòng chậm nhất 5 năm tới họ sẽ nốc một lượng cồn vào người như đàn ông Nga hiện tại, để hưởng tuổi thọ trung bình là 64, trong đó 25% chết trước 55 tuổi, vì rượu. Ở Việt Nam, tửu thần là anh em ruột thịt của tử thần.

Nếu được quyền quyết định, tôi sẽ cấm, không phải chỉ cấm bán rượu bia sau 22 giờ tối như Bộ Y tế đang đề xuất mà cấm tiệt, 24/24 giờ, trừ đúng 3 ngày Tết phân phối theo khẩu phần người lớn, ít nhất trong vòng hai mươi năm. Tôi thà mang tiếng là một nhà độc tài – điều chẳng mới mẻ gì ở Việt Nam -, một nhà quản lí cổ hủ, bất lực – cũng không có gì mới mẻ -, còn hơn nhìn một tiền đồ dân tộc mỗi ngày một lảo đảo bởi gần 70 % đàn ông Việt Nam ngày ngày chuếnh choáng.

Hai mươi năm nữa, chỉ hình dung đã thấy ngây ngất: đàn ông Việt Nam sẽ định nghĩa mình qua những chất kích thích khác. Họ sẽ trở nên thông minh, khỏe mạnh, lương thiện, can đảm, lịch lãm, đỏm dáng, sẽ metrosexual thay vì hùng hục lùng sục phong độ giống đực bên đĩa mực và vại bia; sẽ thơm tho thay vì sặc mùi cồn chua; sẽ có bụng sáu múi thay vì sáu lon; sẽ chứng minh đẳng cấp qua tài thuyết trình trước đám đông thay vì lảm nhảm luận anh hùng bên bàn nhậu; sẽ tôn trọng đồ ăn thức uống thay vì tọng vào ọe ra; sẽ trân trọng một tình bạn chân thành thay vì lấy mấy lần “dzô” đo lòng chiến hữu; sẽ quý trọng đồng tiền mồ hôi nước mắt thay vì dốc túi mình và túi nhà nước cho bệnh xơ gan; sẽ biết tiếc thời gian thay vì quên ngày tháng trên vỉa hè; sẽ thực sự tự đọc một cuốn sách thay vì hóng hớt từ bạn rượu; sẽ yêu phụ nữ thay vì hoặc bất lực hoặc hiếp dâm; sẽ không cầm dao đâm người thân vì bị chê kém tửu lượng; sẽ không leo lên xe để giết thiên hạ và giết mình; sẽ xắn tay lên mà làm việc… Chỉ chừng ấy, đơn giản chỉ chừng ấy đã đủ để tiền đồ dân tộc và đất nước họ còn tỉnh táo đứng trên hai chân thay vì say bét nhè ngã xuống ở đâu không cần biết.

© 2014 pro&contra


Biểu đồ thể hiện tỷ lệ % người uống bia rượu
ít nhất mỗi tuần 1 lần tại các quốc gia khác nhau

[:-/] Phụ nữ Việt Nam uống rượu bia thường xuyên hơn nam giới (MegaFun) – Thống kê của WHO về thói quen sử dụng đồ uống có cồn trên khắp thế giới cho thấy những kết quả bất ngờ: Việt Nam đứng thứ 5 trên thế giới về mức độ tiêu thụ; phụ nữ uống bia rượu còn thường xuyên hơn nam giới với 23% phụ nữ dùng rượu bia ít nhất một tuần một lần và phụ nữ ở nhiều quốc gia Hồi giáo còn uống nhiều gấp đôi các cô gái Mỹ! ( XD  “nhiều người uống” khác với “người uống nhiều”)

Advertisements

Leave a comment

Filed under Uncategorized

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s