200 triệu đồng lấy được bằng Tiến sỹ y khoa

Nhóm Pv điều tra (QuêChoa) Theo Dân Việt – Qua giới thiệu của một nguồn tin, PV Dòng Đời đã tìm gặp Phó Giáo sư (PGS) Đàm Khải Hoàn, Trưởng bộ môn Y học Cộng đồng, Đại học Y Thái Nguyên để nhờ vị Phó GS này tìm cách “tậu” cho tấm bằng Tiến sỹ Y khoa danh giá.

Xem thêm những bài viết liên quan.


Ông Đàm Khải Hoàn chụp ảnh cùng sinh viên.

Trong vai một người có nhu cầu làm nghiên cứu sinh, phóng viên Dòng đời đã tiếp cận với vị giáo sư này cũng như công nghệ lấy bằng tiến sĩ mà “thầy” đã vẽ ra

Trước khi tiếp PV tại nhà riêng, PV đã điện thoại trước cho Phó GS Hoàn, tự giới thiệu có mong muốn được vị Phó GS này hướng dẫn Nghiên cứu sinh. Khi đó, vị Phó GS đang bận một cuộc nhậu. Tuy nhiên, chỉ sau đó khoảng 30 phút, vị Phó GS này rời cuộc vui để gặp PV tại nhà riêng của mình.

Đi mua… bằng Tiến sỹ Y khoa

Tọa lạc trên một khu đất rộng, ngôi nhà của vị Phó GS này là một nhà sàn “chất”, mà theo ông khoe, là: “Mấy năm trước, tôi mới mua được của một gia đình dân tộc trên huyện Võ Nhai. Hồi đó, giá của nhà sàn rẻ lắm! Cả làm “luật” cho kiểm lâm và vận chuyển nữa hết có gần 20 triệu!”.

Trước những cảnh quan và vật dụng liên quan chủ yếu tới lâm sản, PV nhanh chóng nghĩ ra một “vai diễn” phù hợp với bối cảnh khi tự nhận mình là một “trùm” buôn gỗ. Sau khi “đi” vài đường cơ bản về gỗ, PV nhanh chóng đặt vấn đề:

“Nhà em vốn có truyền thống theo nghề Y nên khi học xong cấp 3, em đã thi vào ĐH Y Hà Nội. Tuy nhiên, sau khi vào học ngành này, em lại không có hứng thú nên học hành rất chểnh mảng, gần như không biết gì. Đi học thì thuê, đi thi thì “chạy”.

Khi học xong bằng cử nhân, gia đình lại ép em học luôn thạc sỹ. Lúc này, em đã tham gia vào công việc kinh doanh gỗ nên đi lại triền miên. Vì thế, bằng Cao học của em cũng là đi mua nốt. Bây giờ, việc kinh doanh gỗ của em chủ yếu chuyển trọng điểm về Thái Nguyên, công việc cũng đang phát đạt nên bố mẹ em nhất quyết bắt em phải học nốt cái bằng Tiến sỹ để sau này có cái bằng mà mở phòng khám.

Công việc trên Thái Nguyên thì em không thể bỏ được nên em rất mừng khi được anh em giới thiệu qua gặp thầy để thầy hướng dẫn Nghiên cứu sinh. Nhưng thực tình, kiến thức thì em không biết gì…”.

– “Thế em đã có bài báo hay công trình khoa học nào chưa?” vị Phó GS Đàm Khải Hoàn ngắt lời, hỏi.
– “Dạ, chưa ạ!”.
– “Thế em đã đi làm chuyên môn ở đâu chưa?”.
– “Dạ, chưa ạ!”, PV lí nhí.
– “Vậy được rồi! Việc lấy bằng Tiến sỹ của cậu, tôi sẽ giúp được. Cậu cứ yên tâm! Tôi nhận lời với cậu”
, vị Phó GS chốt lại.

2Ông Đặng Kim Vui, Giám đốc Đại học Thái Nguyên:
“Việc anh Hoàn trao đổi chuyện làm bằng tiến sỹ kiểu đó là sặc mùi mua bán. Không thể chấp nhận được! Chúng tôi sẽ không bao che cho những hành động tiêu cực này!”.

.
Kỹ nghệ “lấy” bằng

Sau khi câu chuyện đã cởi mở, ông Hoàn nói thêm: “Trước tiên, tôi sẽ viết cho cậu vài bài báo khoa học để đăng trên tạp chí Y học Thực hành. Mấy bài báo này sẽ ký tên cậu. Cậu chỉ việc tới tòa soạn, đưa cho họ mấy đồng rồi nhờ họ đăng bài, tôi sẽ có lời cho cậu.

Việc tiếp theo, cậu phải nhờ các mối quan hệ của gia đình mình để có tên trong một cơ quan hoặc tổ chức phi chính phủ nào đó để khi hội đồng xét duyệt hồ sơ, họ tin rằng cậu đã làm ở cơ quan, tổ chức đó chứ không phải là anh buôn gỗ” – ông Hoàn bắt đầu tiết lộ bí quyết nghề nghiệp của mình.

“Việc cậu đi làm, cậu cứ đi. Tôi sẽ làm đề cương đề tài cho cậu (đây là phần quan trọng nhất mà thí sinh phải trình bày trước Hội đồng các Giáo sư, Phó GS để được chấp nhận đậu đầu vào Nghiên cứu sinh – PV). Tôi sẽ trao đổi với cậu qua email” – ông Hoàn nói thêm.

Trước sự hướng dẫn nhiệt tình của vị Phó GS, tôi tiếp tục thể hiện “quan điểm: “Nhưng thực tình em không biết gì hết. Lỡ khi vào bảo vệ đề cương đề tài các thầy trong hội đồng hỏi thì em không biết trả lời sao? Thầy có lo cho em được cả hội đồng không ạ?”.

Lúc này, vị Phó GS trấn an ngay: “Yên tâm, cái đó lo được! Không biết rửa bát thì phải bế em thôi. Tôi đã hướng dẫn nhiều người rồi! Cần gặp ai thì tôi sẽ bảo cậu đến gặp. Mấy người đó toàn… đàn em của tôi thôi mà!” (Ý nói mấy vị trong hội đồng xét tuyển Nghiên cứu sinh – PV).

Trước sự chắc chắn của vị Phó GS này, tôi chốt lại: “Vâng, trăm sự em nhờ thầy! Vậy thầy cho em biết là em sẽ phải chuẩn bị bao nhiêu tiền để lo việc này hả thầy?”.

“Thôi, cậu cứ về đi. Mới gặp lần đầu, tôi chưa muốn nói chuyện này. Để hôm khác. Cậu cứ yên tâm là tôi giúp được cậu. À mà cậu tên là gì nhỉ?”, lúc này, vị Phó GS Đặng Khải Hoàn mới kịp nhớ ra là mình chưa hỏi tên “khách hàng”.

Tuy nhiên, trong câu chuyện về ngôi nhà sàn của mình, ông Hoàn có “gợi ý” rằng ngôi nhà sàn của ông vẫn còn những gỗ tạp và kêu than chuyện lúc này, lực lượng kiểm lâm làm gắt quá. Dù có nhiều mối quan hệ với cả lực lượng kiểm lâm và lâm tặc, ông Hoàn vẫn không thể vận chuyển được số gỗ nghiến về để hoàn thiện nốt ngôi nhà sàn của mình. Trước ý tứ trên, PV buộc phải gợi ý là mình có thể làm được việc này.

Sau đó, PV có nhận được email từ vị Phó GS này với đoạn có nội dung sau: “Thầy định thay toàn bộ sàn bằng nghiến. Có lẽ vẫn phải dầy 5cm, vì nó mới im, mỏng sẽ rung. Diện tích toàn bộ sàn là 100m2. Các tấm gỗ dài ngắn tùy theo đều được cả vì phải ghép mà. Em lo hộ thầy”.

Trước tình hình trên, tôi buộc phải đồng ý sẽ lo giúp thầy Hoàn 100m2 gỗ nghiến loại dày 5cm. Tại lần gặp thứ hai, PV đã một lần nữa hỏi về số tiền phải đưa cho Phó GS Đàm Khải Hoàn để lo chuyện đầu vào. Lần này, ông Hoàn đã đồng ý với mức giá 200 triệu đồng và cho tôi số tài khoản ngân hàng để chuyển tiền vào.

Những nội dung của cuộc ngã giá chỉ được PV tiến hành sau khi gặp gỡ với nhiều người đã, đang được vị Phó GS này hướng dẫn Nghiên cứu sinh. Các nhân vật này đều khẳng định: Nếu muốn mua bằng Tiến sỹ Y khoa bằng tiền tại Đại học Y Thái Nguyên, PV nên tìm đến Phó GS Đàm Khải Hoàn là đúng địa chỉ nhất.

Sặc mùi mua bán

Khi những tư liệu trên đầy đủ, PV quyết định ra mặt để đối chất với vị Phó GS. Ngay sau khi PV công bố các tư liệu đã thu thập, Phó GS Đàm Khải Hoàn im lặng một hồi rồi bỏ về. Sau đó, ông Hoàn có gửi lại một email cho chúng tôi.

Email này có đoạn: “Anh giới thiệu là người buôn gỗ nhưng đã học Cao học Y tế công cộng. Tuy nhiên mải làm ăn cho nên học không đến nơi đến chốn. Nhưng với điều kiện đó tôi nghĩ sẽ dạy cho anh được. Anh nói anh làm ra rất nhiều tiền, sẵn sàng cho tôi cái này, cái nọ. Nhưng đấy là anh đặt vấn đề và xuất phát từ anh chứ tôi có đòi hỏi gì đâu? Tôi nghĩ xã hội này có nhiều người có nhiều tiền thì khi học, họ có thể biếu tôi món quà to…”.

PV cũng đã liên hệ với lãnh đạo Đại học Y Dược Thái Nguyên để làm việc. Trước những thông tin nghiêm trọng mà phóng viên đưa ra, Ban Giám hiệu Đại học Y dược Thái Nguyên đã triệu tập một cuộc họp với đầy đủ lãnh đạo nhà trường, phóng viên và Phó GS Đàm Khải Hoàn với mục đích để các bên xem các tư liệu, đối chất và đưa ra các quan điểm về vụ việc.

Tại đây, ông Hoàn nhận mình có khả năng giúp các nghiên cứu sinh có bằng Tiến sỹ Y khoa mà không cần phải học, ông Hoàn vẫn giữ quan điểm rằng viêc ông nói như vậy đơn thuần nghĩ rằng việc hướng dẫn một nghiên cứu sinh có điều kiện về kinh tế thì việc nhận được những món quà có giá trị vật chất lớn là điều bình thường.

Trong khi đó, đại diện cho lãnh đạo nhà trường, ông Nguyễn Văn Sơn cho rằng việc ông Hoàn nói như vậy bước đầu có thể kết luận là không đúng với đạo đức của người thầy giáo.

Tuy nhiên, bình luận về những tư liệu mà phóng viên đưa ra, ngày 4.8.2014, ông Đặng Kim Vui, Giám đốc Đại học Thái Nguyên (Đại học Y Dược Thái Nguyên là 1 trường đại học thành viên của Đại học Thái Nguyên) nhìn nhận thẳng thắn: “Việc anh Hoàn trao đổi chuyện làm bằng tiến sỹ kiểu đó là sặc mùi mua bán. Không thể chấp nhận được! Chúng tôi sẽ không bao che cho những hành động tiêu cực này!”.

Bằng tiến sĩ cũng “sặc mùi” mua bán?

(SM) – Vụ việc báo Dân Việt phản ánh chỉ cần bỏ ra 200 triệu đồng, thì từ một người buôn gỗ tự khai là theo học ngành y theo kiểu “đi học thì thuê, đi thi thì chạy” cũng có thể “tậu” được bằng Tiến sỹ y khoa khiến dư luận bàng hoàng. Sự việc đã ảnh hưởng không nhỏ đến giá trị tấm bằng Tiến sĩ và khiến dư luận đặt câu hỏi trong số 24.000 tiến sỹ liệu có bao nhiêu người xứng đáng với tấm bằng này hay đây chỉ là chuyện “con sâu làm rầu nồi canh”?

● Bằng tiến sĩ chủ yếu để làm quan
● Luận văn đông người bán, nhiều người mua
● Nhiều SV gặp khó trong việc xin việc do bằng ĐH sai chính tả

Trong bài báo điều tra của phóng viên Dòng đời, một quy trình giúp bất cứ ai cũng có thể nhận được tấm bằng Tiến sĩ y khoa đã lộ ra. Vụ việc bắt đầu từ cuộc trao đổi với Phó Giáo sư (PGS) Đàm Khải Hoàn, Trưởng bộ môn Y học Cộng đồng, Đại học Y – dược Thái Nguyên cho thấy những góc khuất quanh cái bằng tiến sỹ danh giá. Để có cái bằng tiến sỹ y khoa, anh buôn gỗ với trình độ “gần như không biết gì” không cần phải học vất vả, cật lực trong mấy năm, tìm đề tài nghiên cứu đăng lên các báo mà chỉ cần bỏ ra 200 triệu đồng là có tấm bằng Tiến sĩ của cái nghề “cứu người” vô cùng phức tạp.

Mọi quy trình đều được làm hộ từ A-Z, từ các bài báo khoa học sẽ có người viết hộ rồi “anh buôn gỗ” chỉ cần đưa cho tòa soạn mấy đồng là có thể đăng bài viết với tên tuổi của mình. Để qua vòng hồ sơ xét duyệt thì chỉ cần chạy để có tên trong 1 cơ quan hoặc tổ chức phi chính phủ nào đó. Và bước cuối cùng, bảo vệ luận án cũng đã có người đứng ra “bảo kê” với câu nói “yên tâm, cái đó lo được” bởi mấy vị trong hội đồng xét tuyển Nghiên cứu sinh đều là…đàn em của vị Phó GS trên.

Trước đó, nhiều tiến sỹ rởm cũng đã bị phát hiện và không ít trong số đó là lãnh đạo, cán bộ Nhà nước. Đầu tháng 6/2010, dư luận tỉnh Phú Thọ một phen xôn xao khi ông Nguyễn Ngọc Ân, giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao và du lịch tỉnh Phú Thọ, một chữ tiếng Anh cũng không biết nhưng lại có được tấm bằng tiến sỹ tại trường đại học Nam Thái Bình Dương của Mỹ. Tiếp đó, Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái, Nguyễn Văn Ngọc cũng lấy được bằng tiến sỹ của ĐH Nam Thái Bình Dương chỉ trong vòng 6 tháng với 17.000 USD. Điều đáng nói là ĐH này lại là một trường ĐH rởm đã bị báo chí phanh phui.

Cách đây không lâu, theo thống kê của Bộ Khoa học – Công nghệ (KH-CN), cả nước có 24.300 tiến sỹ và 101.000 thạc sĩ. So với năm 1996 đội ngũ này tăng trung bình 11,6%/năm, trong đó tiến sỹ tăng 7%/năm, thạc sĩ tăng 14%/năm. Còn theo số liệu thống kê của Bộ GD&ĐT thì tính đến năm 2013 có 633 tiến sỹ là giảng viên các trường cao đẳng, 8.519 tiến sỹ là giảng viên các trường đại học. Như vậy câu hỏi trong số 24.300 tiến sỹ được cấp bằng, hiện 15.000 tiến sỹ đang làm việc gì, ở đâu vẫn còn đang bị bỏ ngỏ.

Câu chuyện 200 triệu đồng mua hẳn được bằng Tiến sĩ Y khoa khiến dư luận không khỏi giật mình khi cái nghề cần thực việc đến vậy, hệ trọng đến tính mạng con người đến vậy lại có thể mua được bằng dễ dàng đến thế. Hèn gì mà phòng khám mở ra ồ ạt toàn đứng tên các vị có bằng cấp cao… Trong khi đó, với việc chuộng bằng cấp để tăng lương, lên chức trong bộ máy hành chính công hiện nay cũng chính là một nguyên nhân thúc đẩy vì sao nhiều người lại cần bằng cấp đến thế. Có cũng ắt có cầu, để khiến cho một nền giáo dục loạn bằng bởi có thể mua được bằng tiền. Điều này khiến cho chính những ai mất bao công sức để có tấm bằng thật thấy tủi hổ, xót xa bởi giá trị tấm bằng Tiến sĩ sao lại bị coi rẻ đến thế.

Tuy nhiên, đây mới chỉ là ví dụ trong một ngành nghề mà người đời vốn coi là khó và phức tạp, vậy với những nghề “vô hại” khác thì sao? Câu hỏi sẽ khó được trả lời nhưng cũng đã đủ “nhuốm đen” một nền giáo dục.

[:-/] Tiến sĩ lái gỗ Đào Tuấn (LĐ) – Một trùm buôn gỗ từng theo học ngành y, với một trình độ “gần như không biết gì” khi mà “đi học thì thuê, đi thi thì chạy”. Bằng cao học cũng mua nốt. Chưa từng có bài báo hay công trình khoa học nào. Chưa một lần cầm tai nghe, chưa từng chích xilanh. Và anh trùm lái gỗ ấy có thể đàng hoàng trở thành một tiến sĩ y khoa, miễn là “có 200 triệu việc này mới xong”.

Đây không phải là chuyện đùa. Đây là những gì có trong một bài điều tra với nhân chứng, vật chứng hết sức rõ ràng. Thậm chí, cả kỹ nghệ để biến một anh lái gỗ thành tiến sĩ y khoa cũng hết sức rành mạch. Bài báo khoa học thì nhờ người viết thuê “đưa cho họ mấy đồng nhờ đăng bài”. Chạy để có tên trong một tổ chức phi chính phủ để hồ sơ đi lọt. Đề cương được nhờ làm. Ngay cả khi bảo vệ luận án, lỡ có không biết gì thì cũng “yên tâm, cái đó lo được”.
Và người có thể hô biến một anh lái gỗ, một viên thuốc không biết đọc tên, trở thành tiến sĩ y khoa, là đương kim Trưởng bộ môn Y học cộng đồng, Đại học Y Thái Nguyên, ông đương nhiên cũng là một… tiến sĩ.
Cách đây chưa lâu, báo chí phát hiện ra một tiến sĩ giám đốc sở lấy bằng tiến sĩ ở ĐH Nam Thái Bình Dương (Mỹ) trong khi một chữ hello không biết. Rồi một tiến sĩ phó bí thư tỉnh ủy lấy bằng tiến sĩ, cũng ĐH Nam Thái Bình Dương, cũng Mỹ, trong chỉ 6 tháng và với giá 17.000USD. Và đến giờ là tiến sĩ lái gỗ, với giá 200 triệu.
Cũng cách đây chưa lâu, một câu hỏi đã được đặt ra: Theo số liệu thống kê mới nhất của Bộ GDĐT, tính đến năm 2013 có 633 tiến sĩ là giảng viên các trường cao đẳng, 8.519 tiến sĩ là giảng viên các trường đại học, vậy 15.000 tiến sĩ còn lại đang ở đâu?
Câu trả lời ít hại nhất, ít nguy hiểm nhất là họ đang không làm gì. Không nghiên cứu khoa học. (…)
Advertisements

Leave a comment

Filed under Uncategorized

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: