“Luật 10-59”: Sự nhầm lẫn cố tình của tuyên huấn?

Thảo Vy (VNTB) – Bài “Sự tráo trở của một người từng là… luật sư!” của tác giả ký tên Vũ Hợp Lân trên báo Nhân Dân, có đoạn viết như sau:

� Xem thêm: Thư ngỏ gửi “người khuất mặt khuất mày” + Phó chửi của Lê Công Định + “Lê máy chém đi khắp miền Nam”…

“Rất nhiều tài liệu về tội ác của chính quyền Ngô Đình Diệm do chính người Mỹ và nhiều người nước ngoài viết đã xuất bản, chẳng lẽ Lê Công Định không đọc? Còn về máy chém, mọi người đều biết đó là một công cụ man rợ mà chính quyền Ngô Đình Diệm sử dụng để giết hại đồng bào, mà cái chết của Ba Cụt (tức Lê Quang Vinh, bị chém ở Cần Thơ năm 1956), Hoàng Lệ Kha (Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh, bị chém ở Tây Ninh năm 1960),… là những sự kiện đủ chứng minh Lê Công Định cố tình đổi trắng thay đen, phớt lờ sự thật lịch sử”.

Liên quan về “máy chém” của “chính quyền Ngô Đình Diệm”, dưới góc nhìn lịch sử, xin được trao đổi lại với Tổng Biên tập báo Nhân Dân cùng tác giả Vũ Hợp Lân.


La Loi 10-1959 (Luật số 10 năm 1959) bản in bằng tiếng Pháp, xuất bản ở Hà Nội 1961

Sự thật còn bị che khuất

Sáng 26-09-2014, tại hội trường D, Trường Đại học Khoa học, Xã hội và Nhân văn TP.HCM đã diễn ra hội thảo “Lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà (1955-1975), từ góc nhìn Lịch sử và Lưu trữ học”. Đây là hội thảo đánh giá vai trò của chính quyền Việt Nam Cộng Hoà trong việc tổ chức và quản lý khối tài liệu lưu trữ trước năm 1975, cũng như việc khai thác sử dụng khối tài liệu này trong nghiên cứu và giảng dạy.

Hội thảo nhận được 55 bài viết tham gia, trong đó có 7 bài viết được chọn trình bày tại hội thảo. Tất cả đều chưa được phổ biến rộng rãi.

  1. Nghiêm Kỳ Hồng, nguyên Phó cục trưởng cục Văn thư Lưu trữ nhà nước, giảng viên Bộ môn Lưu trữ học và quản trị văn phòng, trong báo cáo “Khái quát về lưu trữ Việt Nam Cộng hoà (1955 – 1975)”, ông đề cập đến sự khó khăn trong hoạt động lưu trữ diễn ra trong thời chiến sự ác liệt. Nhưng ông cũng chỉ ra, ở thời điểm đó, chính quyền Sài Gòn vẫn rất chú trọng đến việc xây dựng pháp luật lưu trữ, tiêu biểu là luật số 020/73 “về văn khố tại Việt Nam”.

Trong báo cáo “Tài liệu lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà trong nghiên cứu, giảng dạy lịch sử Việt Nam hiện đại”, TS. Lê Huỳnh Hoa đến từ Đại học Sư phạm TP.HCM chỉ ra rằng tài liệu về chính quyền Việt Nam Cộng Hòa có hai sự kiện được ghi chép trong sách giáo khoa và một số sách, giáo trình lịch sử khác cần được làm rõ là “Ngô Đình Diệm ban hành đạo luật đặt Cộng sản ngoài vòng pháp luật”, và “Thời điểm ban hành luật 10/59”. Bà cũng chỉ ra chính quyền Việt Nam Cộng Hòa là một tồn tại trong lịch sử nhưng lại không thấy sự có mặt của nó trong sách giáo khoa, giáo trình chính thống của Việt Nam dẫn đến sự lúng túng về các thuật ngữ về chính thể này như Đệ nhất, Đệ nhị cộng hoà,…

PGS.TS. Trần Nam Tiến, mang đến hội thảo báo cáo “Hoạt động ngoại giao của chính quyền Ngô Đình Diệm (1954 – 1975) qua tài liệu lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà”. Ông kết luận, dưới sự bảo trợ của Mỹ, chính quyền Ngô Đình Diệm bước đầu đã đạt được những kết quả nhất định trong ngoại giao với các nước và để lại một khối lượng tài liệu phong phú và hệ thống, góp phần quan trọng cho nghiên cứu, phục dựng các hoạt động ngoại giao của Việt Nam Cộng Hòa nói chung và thời kỳ Ngô Đình Diệm nói riêng.

Chưa thấy tài liệu lưu trữ văn khố nào của chính thể Việt Nam Cộng Hòa lẫn của Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đề cập về việc áp dụng án tử hình từ luật 10-59 để chém được bao nhiêu người bị tòa án kết tội “Trừng phạt sự phá hoại, sự xâm phạm an ninh quốc gia, sự xâm phạm sanh mạng hay tài sản của nhân dân và thiết lập tòa án quân sự đặc biệt”.

Luật 10-59 có phải chỉ dùng để trị cộng sản?

Quốc hội Việt Nam Cộng Hoà thông qua luật số 91. Luật ấy được ban hành ngày 6 tháng 5 năm 1959 mang tên “luật 10-59”. Ở Phần Thứ Hai “Tổ chức các tòa án quân sự đặc biệt”, Điều 16, “Bị can có quyền nhờ luật sư biện hộ. Nếu bị can không có luật sư, Ủy viên Chánh phủ hay Chánh thẩm phải triệu dụng một luật sư biện hộ cho bị can”.

Điều 19, “Trong trường hợp xử tử hình, án văn chỉ được thi hành sau khi đơn xin ân xá bị bác bỏ”.

Trong “luật 10-59” cũng không có điều khoản nào buộc dùng máy chém cho án tử hình. Hình ảnh lưu trữ về nội dung của “luật 10-59”, cho thấy không đề cập đến chuyện “trả thù những người kháng chiến cũ” như lâu nay vẫn được tuyên truyền từ phía chính quyền miền Bắc. Ngoài ra, “luật 10-59” cũng không thấy mô tả về hành vi phạm tội nào giúp có thể liên tưởng đến chuyện “tạm đình chiến 2 năm, chờ ngày tổng tuyển cử hai miền”, như sách giáo khoa của chính quyền miền Bắc viết khi cáo buộc chính quyền Ngô Đình Diệm đã vi phạm đình chiến, “lê máy chém” để trả thù “những người kháng chiến cũ”.

Cho đến nay, về phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, thể hiện trên sách giáo khoa, chỉ mới nêu được tên người bị chém bởi “luật 10-59” là ông Hoàng Lê Kha, Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh. Theo đó, tháng 3 năm 1959, khi ông chuẩn bị đi công tác thì bị người của chính quyền Việt Nam Cộng hòa bắt tại nhà ông Hai Thương, sau đó bị đưa về giam ở khám Chí Hòa (Sài Gòn).

Ngày 2 tháng 10 năm 1959, Hoàng Lê Kha bị kết án tử hình tại tòa án quân sự đặc biệt. Vào lúc 5 giờ sáng ngày 12 tháng 3 năm 1960, Hoàng Lê Kha bị hành quyết bằng máy chém tại Tam Hạp (Trảng Lớn, Châu Thành, Tây Ninh). Khi ấy, ông đang ở tuổi 43. Chưa thấy công bố tài liệu nào mô tả về phiên tòa này, và các trình tự công tố ra sao nên cũng chưa thể khẳng định bản án tuyên – nếu có, từ phía tòa án quân sự là đã được tuyên từ căn cứ pháp lý của “luật 10-59”.

Đến nay cũng chưa thấy công bố giải mật bất kỳ tài liệu nào, kể cả văn thư lưu trữ cho biết những ai đã bị thi hành án tử bằng máy chém. Cũng nói thêm, bài viết (nói trên) của báo Nhân Dân có ghi là “Ba Cụt (tức Lê Quang Vinh, bị chém ở Cần Thơ năm 1956”, tình tiết thời gian này cho thấy không phù hợp cáo buộc, vì “luật 10-59” được ký vào ngày 06-05-1959.

Chiếc máy chém được cho là dùng để chém ông Hoàng Lê Kha, hiện trưng bày tại Bảo tàng Cần Thơ, sau thời gian dài đã được trưng bày tại Nhà Bảo tàng Tội ác Mỹ – Ngụy (hiện được đổi tên là Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh) nằm trên đường Võ Văn Tần, quận 3, TP.HCM. Chưa rõ vì sao chiếc máy chém này lại không được đặt tại Bảo tàng của tỉnh Tây Ninh.

mydiem_anthit_file-postimg
Văn nô của ĐCSVN tuyên truyền nhồi sọ.

Tuyên huấn cần bổ túc ngay chứng cứ hình ảnh

Hình ảnh thời kỳ đấu tố của Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc có nhiều đến độ người ta đủ để làm một triển lãm kéo dài trong 3 ngày hồi tháng 9 vừa qua. Thậm chí ngay trong vùng hành quân thuộc vùng kiểm soát của Việt Cộng là Mỹ Lai, mà chuyện thảm sát vẫn có đầy đủ hình ảnh cho cả thế giới xem…

Xử bắn Nguyễn Văn Trỗi thì vẫn có phóng viên báo chí đầy đủ để quay phim chụp ảnh lưu lại,… Tuy nhiên, sự thật lịch sử dường như vẫn chưa được tôn trọng khi trên sách giáo khoa lẫn nhiều trang web khác của Nhà nước Việt Nam, viết: “Hình ảnh cuối cùng của liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi do một nhà quay phim, người Nhật chụp, khi anh đã giật tấm khăn bịt mắt và nói: “Tôi không có tội, kẻ có tội cần phải trừng trị là bọn xâm lược Mỹ và lũ Việt gian Nguyễn Khánh”. Trước khi bị  bắn, Nguyễn Văn Trỗi hô to: Hãy nhớ lấy lời tôi!/ Đả đảo đế quốc Mỹ!/ Hồ Chí Minh muôn năm!/ Việt Nam muôn năm!”

(http://www.baotanghochiminh.vn/TabId/489/ArticleId/7168/PreTabId/456/Default.aspx)

Clip tử hình Nguyễn Văn Trỗi  này hiện được đưa lên phổ biến rộng rãi trên internet và hoàn toàn không như mô tả nói trên. Xem bài liên quan Nguyễn Văn Trỗi, sản phẩm dối trá.

Chuyện xử chém ở giữa chợ như nhiều thông tin từ phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa rêu rao là chuyện tày trời, thì chưa thấy một hình ảnh nào được công bố. Ngay cả nhân vật Hoàng Lê Kha được cho là “người cuối cùng” bị chém bởi “luật 10-59”, cũng chưa có hình ảnh lưu trữ liên quan được công bố.

Bút kỳ chiến tranh của những nhà văn quân đội từ phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cũng chưa thấy tác phẩm nào mô tả về máy chém theo “luật 10-59” đã được “lê” đi chém trả thù “những người kháng chiến cũ” ra sao. Chỉ có tên Xăm đã dùng dao Mỹ chém đầu chị Sứ trong tiểu thuyết Hòn Đất của nhà văn Anh Đức.

Tổng Biên tập báo Nhân Dân có thể tham khảo thêm những hình ảnh chụp lại từ “Quy phạm vựng tập”, Quyển II từ 31/1/1959 đến 31/12/1959, Tòa Tổng Thơ Ký ấn hành năm 1960, phần  luật 10-59, được kèm theo bài viết này.

Thư ngỏ gửi “người khuất mặt khuất mày”

Lê Công Định FB – Hôm nay (19/11) một vài bạn hữu gửi đến tôi đường dẫn bài viết công kích cá nhân tôi trên báo Nhân Dân. Tác giả tên Vũ Hợp Lân, có lẽ là bút danh của một người không dám lộ diện công khai. Vậy tôi xin mạn phép trò chuyện với “người khuất mặt khuất mày” ở đây.


Đường mang tên Tướng Nguyễn Khoa Nam ở khu
Eden Center, Virginia, Hoa Kỳ (Ảnh chụp 2008 – HLTL)

Nội dung chính của bài viết nhằm chỉ trích việc tôi bày tỏ lòng kính trọng đối với các chính khách và quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, cụ thể là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam. Quả thật, tôi vô cùng kính trọng hai nhân vật lịch sử anh hùng đã ngã xuống vì quốc gia ấy. Nếu so sánh họ với các nguyên thủ và tướng lĩnh ngày nay trước mối đe dọa và hành vi xâm lấn của ngoại bang đối với lãnh thổ mà tổ tiên chúng ta để lại, thì lời ca ngợi của tôi dành cho hai vị e rằng chưa diễn đạt hết niềm cảm phục pha lẫn tiếc thương của tôi. Sự đời vẫn vậy, những người đáng sống thì lại chẳng may qua đời quá sớm!

Tướng Nguyễn Khoa Nam lúc quyết định tuẫn tiết, do không làm tròn bổn phận của một quân nhân, ắt hẳn đã không đến nỗi quá “tâm tư” vì không được thăng cấp bậc Trung Tướng trước khi xả thân bảo vệ lãnh thổ mà mình mang trọng trách. Một vị danh tướng không màng đến địa vị và bổng lộc, đã chọn cái chết oai hùng, không đáng để nhiều người trong đó có tôi kính trọng sao? Việc tôi “đứng về phía nào” chẳng lẽ cũng phải xin phép ai? Yêu ghét một con người, một nhân vật lịch sử, lẽ nào cũng phải theo “định hướng”? Luật pháp nào quy định thế? Thưa ông Vũ Hợp Lân, xã hội này có thể còn thiếu tự do, nhưng tôi không cho phép mình mất tự do trong tư tưởng của chính mình, vì tôi là Con Người! Ông có quyền trung thành với ai đó, nên dù vẫn tôn trọng ông, tôi không nhất thiết phải giống ông. Tôi khác.

Bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, không có nghĩa là muốn tái lập trong tương lai một thể chế của quá khứ. Cũng tương tự, ngưỡng mộ Đức Thánh Trần Hưng Đạo và chiến công vĩ đại của ngài, không đồng nghĩa với ý định thiết lập một vương triều quân chủ đời nhà Trần vào Việt Nam ở thế kỷ 21 này. Và nếu tôi tôn trọng cụ Hồ trong tư cách một nhân vật lịch sử, như tôi vẫn luôn bày tỏ bất kể ai phiền muộn, thì trừ phi tôi bị tâm thần mới có ý mong muốn chế độ mà cụ Hồ thiết lập từ năm 1945 mãi trường tồn cùng với bao vấn nạn tham nhũng và vi phạm nhân quyền thế này! Viết như vậy đã dễ hiểu chưa ông Vũ Hợp Lân? Suy nghĩ theo cách ấy liệu sẽ bị suy diễn là có ý đồ chống và lật đổ chế độ chăng? Thú thật, nếu ông cố tình suy diễn theo hướng đó, thì không việc gì tôi phải e ngại hay sợ ông cả.

Dù sao cũng phải cám ơn ông Vũ Hợp Lân đã trích đăng công khai những câu chính trong các bài viết của tôi, vì điều đó vô hình chung quảng bá suy nghĩ của tôi đến một số độc giả mà tôi không có dịp tiếp cận. Chỉ tiếc là tờ báo ông dùng để đăng ít người đọc quá! Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, hồi ở tù tôi rất thường đọc báo Nhân Dân, vì không một tờ báo nào khác được phép phổ biến trong khuôn khổ các trại giam ở Việt Nam dù là Thanh Niên hay Tuổi Trẻ của chính nhà nước này. Đọc để mỉm cười vui vẻ, thay vì xem hài kịch vốn không thể có trong tù.

Tôi chưa bao giờ tự xưng am tường sử học, vì đó là một lĩnh vực sâu rộng đòi hỏi nhiều năng lực và thời gian nghiên cứu, mà tôi thì chỉ dừng lại ở sự say mê học hỏi từ lịch sử cho riêng mình thôi. Tuy nhiên, có hồ đồ lắm không khi một “người khuất mặt khuất mày” viết vài ba dòng “vỗ mông ngựa” (mượn chữ của tác giả Kim Dung trong tác phẩm “Lộc Đỉnh Ký”) trên một tờ báo chuyên về tuyên truyền, chứ không chuyên ngành sử học, lại nhận định tôi “kém hiểu biết lịch sử” hoặc “xuyên tạc lịch sử”?

Để tránh tình trạng chụp mũ bừa bãi vô ích, tôi đề nghị ông Vũ Hợp Lân sớm tổ chức một mục đàm luận công khai và dân chủ với tôi về các vấn đề lịch sử Việt Nam hiện đại trên chính tờ báo Nhân Dân để độc giả rộng đường nhận định. Đây không phải là lời thách thức, mà là việc làm cần thiết để tránh tiếng “cả vú lấp miệng em” vốn thường dành cho những tay bồi bút, và cũng giúp tờ báo của ông nâng lên một tầm cao mới, thu hút thêm nhiều độc giả có đầu óc hơn. Ông đồng ý nhé?

Trân trọng,
Lê Công Định

Phó chửi của Lê Công Định

Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) – Là ai? Thưa, là tui – Nguyễn Ngọc Già.

Nước CHXHCNVN có “Phó phát ngôn” – Phạm Thu Hằng. Phó phát ngôn là gì? Tui – dân ngu – nghĩ (đại): chẳng qua là “phụ nói”, “nói phụ”, “nói hộ”, “nói thay”, “nói giùm”, “nói giúp”, “nói đỡ” v.v… vậy thôi mà!. Vì vậy, tôi tự nguyện chửi… phụ cho ông Lê Công Định, vì tánh tui thài lai, nên tui tự nhận vai trò: Phó Chửi (nhớ là viết hoa nghen!).

Vả lại, ông Định là luật sư, người đời gọi nôm na là “thầy cãi”, chứ đâu phải… “thầy chửi”. Thầy chửi phải kiếm cỡ… tui nè (tự khen mới ghê! hê hê hê).

Chứng minh liền: Ông Định đặt tên cho ông Vũ Hợp Lân là “Người Khuất Mặt Khuất Mày” – cái tên dài quá! Tôi sửa chính xác mà ngắn gọn: “Cô Hồn Sống” – ngắn gọn và sát nghĩa hơn. Bị gì ông Lân còn sống, chứ chết đâu, phải hông bà con? (Chỗ này nếu bà con ưng bụng thì cho tràng pháo tay. Ý nhầm! cho cái vote).

Bây giờ, tui vô chi tiết. Dùng chữ “chửi”, chứ thiệt ra bà con biết tánh tui “nói có sách mách có chứng”, có lý có lẽ, “đứng đắn đàng hoàng” chứ có đâu mà “đứng đái đầy đường” ẩu tả!

Trong cái bài của ông “Cô Hồn Sống” tui chú ý 2 chỗ

“Lê máy chém”(?!)

Ông Cô Hồn Sống viết vầy: “…Còn về máy chém, mọi người đều biết đó là một công cụ man rợ mà chính quyền Ngô Đình Diệm sử dụng để giết hại đồng bào, mà cái chết của Ba Cụt (tức Lê Quang Vinh, bị chém ở Cần Thơ năm 1956), Hoàng Lệ Kha (Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh, bị chém ở Tây Ninh năm 1960),… là những sự kiện đủ chứng minh Lê Công Định cố tình đổi trắng thay đen, phớt lờ sự thật lịch sử…”

Theo đó, tui ràng mò… lần lần, ra chuyện vầy nè:

– Ba Cụt [1]: tên cha sanh mẹ đẻ là Lê Quang Vinh, sinh năm 1923 tại rạch Bằng Tăng, xã Thới Long, quận Ô Môn, tỉnh Cần Thơ, theo đạo Hòa Hảo, trong một gia đình nông dân khá giả. Ông có biệt danh Ba Cụt là vì tự chặt đứt một ngón tay, biểu lộ quyết “đoạn tình tuyệt nghĩa” với gia đình, khi cha của Ba Cụt kêu ổng về nối nghiệp làm ruộng, đừng có tham gia chính trường, chiến trường gì hết.

Ông Ba Cụt làm đến chức đại tá trong quân đội VNCH đệ nhứt, thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Ba Cụt nhờ Pháp đỡ đầu mà lộng hành và chống đối Chính phủ bấy giờ, toan tính tranh quyền đoạt bính. Ổng bị xử tử ngày 8/7/1956, trước khi luật 10/59 ra đời.

Luật 10/59, ký ngày 06/5/1959, bút tích còn sờ sờ ra đó [2]. Vậy mà ông Cô Hồn Sống, nói là Tổng Thống Ngô Đình Diệm “lê máy chém” chặt đầu Ba Cụt. Nói vậy mà ông Cô Hồn Sống hổng sợ Thiên Lôi vác búa chặt đầu vì tội ăn gian nói dối à?!

– Hoàng Lệ Kha [3]: sinh năm 1917 tại làng Trang Các, tổng Ngọ Xá (nay là thôn Trang Các, xã Hà Phong, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa). Ông Kha là đảng viên cộng sản với bí danh Nguyễn Văn Lòng. Bị bắt tháng 3/1959. Ngày 12/3/1960, Hoàng Lê Kha bị hành quyết bằng máy chém tại Tam Hạp (Trảng Lớn, Châu Thành, Tây Ninh). Hưởng dương 44 tuổi.

Vậy cuối cùng, chỉ có một ông cộng sản là Hoàng Lê Kha chết bằng máy chém. Tui đố ông Cô Hồn Sống tìm ra được một người thứ hai bị máy chém chặt đầu đó. Nếu có, tui sẵn sàng xin lỗi, bảo đảm lời hứa hổng phải của người CS.

Cái mà tui khinh bỉ nhứt khi ngó thấy ông Cô Hồn Sống viết: “…lê máy chém… giết hại đồng bào…”. Cái chữ “lê” cho thấy CS nó dùng từ tượng hình rất thâm độc. Coi thử, cái máy chém nặng cả tấn [4], làm sao mà “lê” với “lết”, đây hả ông Cô Hồn Sống?!. Nói mà hổng biết nhục! Máy chém nặng cỡ đó, có phải cái cày, cái cuốc của nông dân đâu? CS mấy ông dụ dỗ, lường gạt, lừa đảo người dân riết quen thói. Còn cái vụ “giết hại đồng bào” nghe phát ói! Có duy nhất một ông CS bị máy chém xén đứt đầu mà ông Cô Hồn Sống gom cả “thúng đồng bào” vô chung (!). Ông Cô Hồn Sống ơi! Ông hổng sợ thụt lưỡi hả?

ĐCSVN tự tố cáo không cho dân làm chính trị. Ngu quá!

Ông Cô Hồn Sống viết vầy: “…Thử hỏi, ai đã tham gia “khóa huấn luyện” của tổ chức khủng bố “Việt tân” năm 2009 ở Pattaya (Thái-lan)? Thử hỏi, ai đã lấy các bí danh Nguyên Kha, Paul, C4 (Chị Tư) để liên lạc với đồng bọn, soạn thảo 33 tài liệu công kích chế độ? Thử hỏi, ai đã công khai thừa nhận “Tôi thấy những việc làm của tôi đã vi phạm pháp luật Việt Nam. Tôi rất ân hận với hành vi sai trái của mình”? Chẳng lẽ đó không phải là hoạt động chính trị? Bằng các câu chữ này, Lê Công Định không chỉ tráo trở sổ toẹt lời khai mà qua đó như muốn đổ lỗi cho chính quyền đã đẩy anh ta vào “con đường chính trị”. Phải chăng Lê Công Định muốn dọn đường để tiếp tục đi trên con đường cũ bằng cách thức khác?…”

Tui hỏi luật pháp của CS mấy ông, có điều nào, luật nào hổng cho người dân “hoạt động chính trị”? Ông Cô Hồn Sống chỉ ra giùm tui coi?

Trong khi đó, hiến pháp CS của mấy ông nói rành rành tại điều 14, khoản 1 đây nè:

Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.

Ông Cô Hồn Sống đặt câu hỏi cho ông Lê Công Định “…Chẳng lẽ đó không phải là hoạt động chính trị? […] Phải chăng Lê Công Định muốn dọn đường để tiếp tục đi trên con đường cũ bằng cách thức khác?…”. Hỏi vậy coi như cầm bằng, ông Cô Hồn Sống điểm mặt và chửi thẳng: bọn đảng viên ĐCSVN cướp mẹ nó quyền làm chính trị của dân rồi còn gì (?!) Cô Hồn Sống ơi! Ông có biết tự thân ông tố cáo ĐCSVN vi phạm điều 14 khoản 1 hiến pháp của mấy ông không?

Mặc dù dân đen tụi tui biết CS các ông lập hiến pháp để trang trí thôi, nhưng phải biết che dấu cái dốt nát chứ? Hổng lẽ tui chửi tràng giang đại hải mấy năm nay mà các ông hổng hiểu hả? Coi lại [*] “chất trắng mềm ở trong sọ loài động vật” các ông, nó chứa cái giống gì vậy?

Kết

Vậy là tui đã hoàn thành xong bài… chửi.

Bà con ai cũng biết “Người Khuất Mặt Khuất Mày” thường được dùng cho những vong hồn không nơi nương tựa, khó siêu thoát, mỗi năm nhân lễ “xá tội vong nhân” được phép Diêm Vương cho lên ăn bữa cơm, khi bá tánh “cúng cô hồn”. Gia chủ thì mong từ bữa cơm cúng đó, cô hồn đừng lẽo đẽo bám theo ám cả gia đình người ta ngóc đầu lên hổng nổi.

Ông Lê Công Định xui tận mạng, đang bị Cô Hồn Sống “mặt xanh nanh vàng” nó bám riết.

Người đời cúng là cúng cô hồn chết. Cô Hồn Sống cúng bằng cách nào đây, bà con có ai cao kiến chỉ giùm ông “thầy cãi” Lê Công Định giùm cái, còn tui vì là “thầy chửi”, nên chịu… thua!

Hu hu hu! Má ơi!

Chú thích:

[1] http://vi.wikipedia.org/wiki/Ba_C%E1%BB%A5t
[2] http://www.danluan.org/tin-tuc/20100928/dao-luat-1059-cua-chinh-quyen-ngo-dinh-diem-dat-cong-san-ra-ngoai-vong-phap-luat
[3] http://trankytrung.com/read.php?442
[4] http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_L%C3%AA_Kha

[*] Định nghĩa “Óc” của Vũ Chất. http://vietbao.vn/Giao-duc/Phat-hoang-voi-Tu-dien-tieng-Viet-danh-cho-hoc-sinh/177054550/202/

Ghi chú: Sẵn đây, ông Cô Hồn Sống làm ơn cho tui gởi lời “chào vĩnh quyết” với đồng nghiệp của ông nha, ông Hoàng Anh Biên gì đó. Bị gì tui từng hân hạnh được lên báo Nhân Dân, nhưng mà tui nhục lắm, hổng phải nhục vì mấy ông chửi mà nhục vì đi hỏi mua ngoài sạp báo, dân bán báo trợn tròn mắt hỏi ngược lại: Nhân Dân hả? Bộ muốn tụi tui đói nhăn răng hả cha?!

Tui rầu lắm! Từ hồi tháng 1/2014, đến bây giờ mới có dịp may nhờ ông đó, Cô Hồn Sống ơi!

http://www.nhandan.com.vn/mobile/_mobile_chinhtri/_mobile_binhluanphephan/item/22048802.html

Bài liên quan: Vũ Hợp Lân, một kẻ nói càn, viết ẩu! (Fb Minh Đức Lê DânNews) – Trong bài viết đăng trên báo Nhân Dân của đảng csvn ngày 18/11/2014, ông Vũ Hợp Lân đã viết một bài dài, nghe rất hùng hồn để buộc tội Ls Lê Công Định. Vẫn như những bài viết khác của báo Nhân Dân, những cây viết như Vũ Hợp Lân bao giờ cũng là những tay bồi bút mạt hạng, viết bạt mạng, viết theo cảm tính, viết không cần bằng chứng, viết chửi rũa chụp mũ là chính…

Tại đây tôi chỉ muốn nêu ra một chi tiết để chứng minh rằng Vũ Hợp Lân chỉ là một kẻ nói càn, viết ẩu (…)

“Lê máy chém đi khắp miền Nam”…

Trần Kỳ Trung blog(DL) – Trong buổi truyền hình trực tiếp của VTV về nhạc sỹ Văn Ký tối thứ 7 (ngày 13/11/2011) vừa rồi, khi giới thiệu về hoàn cảnh ra đời của bài hát “bài ca hy vọng” của nhạc sỹ Văn Ký, cô MC cho biết, thời điểm mà bài hát này ra đời là lúc phong trào cách mạng ở miền Nam bị đàn áp rất khốc liệt, Mỹ – Ngụy “…lê máy chém đi khắp miền nam giết hại các chiến sỹ cộng sản, người dân yêu nước”.


Máy chém trong bảo tàng chứng tích tội ác chiến tranh

Theo tôi biết, khi miền Nam được giải phóng chỉ có một máy chém nặng cả tấn để ở nhà lao Chí Hòa (Sài Gòn), thực chất mang tính chất dọa dẫm, biểu thị quyền lực, luật pháp của một chế độ chứ nó không hề dùng để chặt đầu người. Tôi được biết, dưới chế độ của ông Ngô Đình Diệm, duy nhất có một lần dùng máy chém để chém đầu ông Hoàng Lệ Kha, một nhân sỹ yêu nước ở Tây Ninh (xin lỗi nếu tôi nhớ nhầm họ tên ông này, vì tôi nghe chuyện này lâu lắm rồi, qua một nhà sử học nổi tiếng). Về sau, thấy dã man, ông Ngô Đình Diệm yêu cầu không sử dụng biện pháp tử hình này nữa.

Lịch sử cần tôn trọng sự thật. Bây giờ nhiều sự thật đã sáng tỏ và đang sáng tỏ, không thể tô hồng hay bóp méo, xuyên tạc.

Lòng dân chỉ hòa hợp, đoàn kết khi mọi hiểu lầm qua đi, mọi khúc mắc của lịch sử được giải đáp, những điều không đúng được sửa sai.

“… Lê máy chém đi khắp miền nam…” phải khẳng định, điều này trước năm 1975 ở miền Nam là không có!

Đã không có thì không nên nhắc lại.

Nhắc lại là sự xuyên tạc, cố chấp, không thật lòng.

Nên không?

Luật 10/59 của Ngô Đình Diệm

Ở Việt Nam, từ nhỏ chúng ta đã được học (nhồi sọ) về sự tàn bạo của Luật 10/59 mà Ngô Đình Diệm đã dựa vào nó để “lê máy chém” đi khắp miền Nam. Tuy nhiên, có rất ít tài liệu đề cập đến vấn đề này và cũng ít người được đọc nguyên văn luật này. Tớ đưa lên đây bài này (trích từ talawas) và nguyên văn Luật 10/59 (chỉ có bản tiếng Anh) để mọi người tham khảo)

Frank Nguyen – Sự thật về Luật 10/59?

Trong bài trả lời ông Lê Xuân Khoa, ông Nguyễn Hòa có viết:

Chẳng lẽ Giáo sư đã quên Luật 10/59 và những “cỗ máy chém” lê khắp miền Nam?… “Phục hồi sự thật” mà quên các sự kiện này thì “phục hồi” sao được!

Từ một cuộc thảo luận về luật 10/59 thời Ngô Ðình Diệm tại một diễn đàn khác mà tôi có tham gia, tôi ghi nhận như sau:

Luật 10/59 là một đạo luật trị an, không nhắm vào hoặc kỳ thị bất cứ thành phần nào trong xã hội miền Nam thời đó, nhưng bây giờ nó cứ bị bắt buộc phải hiểu là để “trừng trị” cộng sản.

Thông tin về luật 10/59 từ trang: http://vietnam.vassar.edu/doc6.html có thể còn thiếu sót, nhưng ở đây tôi không thấy đề cập gì đến cộng sản cả.

Không có một con số thống kê chính xác hoặc có thể tin tưởng được về con số người “bị chém”. Có một con số do ông William Duiker đưa ra là vào khoảng “hơn hai nghìn người bị chém” trong vòng hai năm 57 tới 59, và thông tin này lấy từ nguồn là ông Trần Bạch Ðằng viết vào năm 69. Câu nói “lê máy chém” dường như cũng từ ông Trần Bạch Ðằng (?). Cho đến ngày nay có ai dám hỏi ông Trần Bạch Ðằng về những “sự thật” này không? Sau đây là phần trích từ cuốn Ho Chi Minh: A Life, p. 510 của ông William Duiker:

Between 1957 and 1959, more than two thousand suspected Communists were executed, often by guillotine after being convicted by roving tribunals that circulated throughout the rural regions of the RVN; thousands more who were suspected of sympathy with the revolutionary cause were arrested and placed in prison.

Trong cuốn Việc từng ngày của mình, tác giả Ðoàn Thêm ghi nhận rằng vào năm 59 chỉ có MỘT người bị xử tử bằng máy chém. Tôi có thấy qua cái máy chém này được trưng bày tại “Phòng trưng bày tội ác Mỹ-Ngụy” trên đường Võ Văn Tần (Trần Quý Cáp cũ).

Sau đây là một vài nhận xét của tôi viết từ một diễn đàn khác:

Có ai đọc được bất cứ thống kê nào từ sách giáo khoa hồi đó cho tới bây giờ là có bao nhiêu người đã bị đưa lên máy chém không? Tại sao phải “kéo lê”? Nếu ông Diệm tàn ác như vậy thì mỗi tỉnh, mỗi quận
phải có một máy chém chứ, đâu cần phải kéo từ nơi này qua nơi kia. Máy chém trưng bày ở “phòng trưng bày tội ác Mỹ-Ngụy” đâu có khó làm. Tui nghĩ đây là hình thức răn đe nhiều hơn là trừng phạt thật sự.

Theo thông tin của ông Duiker đưa ra thì chiến dịch “tố cộng” thời ông Diệm kéo dài khoảng hai năm. Cứ làm một con tính đơn giản: hơn hai nghìn người bị chém trong hai năm trời, liên tục không nghỉ lễ và chủ nhật thì trung bình máy phải chém ba người một ngày, và với nhịp độ chém như vậy thì chắc không có thời giờ để “kéo lê” nó từ chỗ này sang chỗ khác được, trừ phi phải chém bù.

Nếu số lượng bị chém cao như vậy mà báo chí miền Nam không hó hé một tí gì thì mật vụ thời đó làm việc quá hiệu quả. Trong khi đó chỉ một vài vụ tra tấn, đánh Phật tử thì báo chí miền Nam và ngoại quốc đã làm ầm lên rồi. Tại sao vậy?

Mật vụ miền Nam thời Ngô Đình Diệm – do ông Trần Kim Tuyến phụ trách – làm việc quá hiệu quả, không có sơ sót gì, tới độ cả báo chí miền Nam lẫn báo chi ngoại quốc không biết, rồi CIA cũng mù tịt
không biết gì luôn. Cho tới nay tất cả bí mật thời Ngô Đình Diệm đều đã được phanh phui trước công luận, kể cả việc ám sát ông Diệm do Mỹ điều khiển ra sao, phản ứng của Kennedy ra sao sau khi nghe tin ông Diệm bị giết…, mọi người đều rõ. Vậy mà việc chém đầu bằng máy chém vẫn không được tiết lộ. Tại sao vậy?

Excerpts from Law 10/59, May 6,1959.

Article 1Sentence of death, and confiscation of the whole or part of his property, will be imposed on whoever commits or attempts to commit one of the following crimes with the aim of sabotage, or upon infringing upon the security of the State, or injuring the lives or property of the people:

1. Deliberate murder, food poisoning, or kidnapping.

2. Destruction, or total or partial damaging, of one of the following categories of objects by means of explosives, fire, or other means:

(a) Dwelling-houses, whether inhabited or not, churches, pagodas, temples, warehouses, workshops, farms and all outbuildings belonging to private persons;

(b) Public buildings, residences, offices, workshops, depots, and, in a more general way, all constructions of any kind belonging to the State, and any other property, movable or unmovable, belonging to, or controlled by the State, or which is under the system of concession, or of public management;

(c) All means of transport, all kinds of vehicles;

(d) Mines, with machines and equipment;

(e) Weapons, military material and equipment, posts, buildings, offices, depots, workshops, and constructions of any kind relating to defense or police work;

(f) crops, draft animals and farm equipment…;

(g) Installations for telecommunications, postal service, broadcasting, the production and distribution of electricity and water…;

(h) Dikes, dams, roads, railways, airfields, seaports, bridges, channels, or works relating to them;

(i) Waterways, large or small, and canals….

Article 3

Whoever belongs to an organization designed to help to prepare or to perpetuate crimes enumerated in Article I, or takes pledges to do so, will be subject to the sentences provided for….

Article 6

Three special military courts are set up and based in Saigon, Ban Me Thuot, and Hue…. As the need arises, other special military courts may be set up, by decree,…

Article 16

The decisions of the special military court are not subject to appeal….

Article 20

All legal provisions which are contrary to the present law are hereby repealed…

Ngo Dinh Diem
Sai gon, May 6 1959

Advertisements

1 Comment

Filed under Ngô Đình Diệm

One response to ““Luật 10-59”: Sự nhầm lẫn cố tình của tuyên huấn?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s