Hung hãn và hèn nhát

Tuấn Khanh (Basam) Theo Blog RFA – Xã hội Việt Nam đang rất sôi động. Một sức sống như đang bừng bừng trẻ trung với bề ngoài của nó. Hào nhoáng. Chộn rộn. Mỗi ngày, khi trên báo chí hay truyền hình ra một đề bài lá cải, khắp nơi nhộn nhịp tham gia bàn tán như các cô cậu học sinh mùa thi được thử thách tâm sinh lý.

� Bài liên quan Basam đăng: Vì đâu mà “hung hãn và hèn nhát” hả anh Tuấn Khanh? (Huỳnh ngọc Chênh) – Bàn tiếp về “Hung hãn” và “Hèn nhát”- 198 phương pháp của Gene Sharp (Cục Đất).

� Xem thêm: Về một hiện tượng đáng suy nghĩ (BBC đăng 03/3/2015 title: ‘Mất văn hóa dễ dẫn tới mất nước’.

Ở các ngã tư đường, các quán nhậu, các diễn đàn facebook… đâu đâu người ta cũng bàn tán về đề tài thời sự mới nhất. Một ông già hom hem ngấu nghiến hôn cô gái trẻ được báo chí ghi lại, lập tức trở thành quốc sự. Nền dân chủ lý sự tầm ruồng phất cao ngọn cờ ngời sáng với 2 phe: một bên thì đập ngực đem tất cả vốn liếng đạo đức để chỉ trích, một bên thì chống nạnh, viện dẫn mọi tư duy cấp tiến để nói rằng đó là chuyện bình thường, thậm chí đáng yêu.


(PLB) Công an Nhân dân vào cuộc vụ GS Khiêu ‘thơm’ hoa hậu

Quốc sự về nụ hôn của một cụ già trỗi máu xuân tình dĩ nhiên không quên bàn về nước dãi của cụ còn để lại trên gò má căng phính lông tơ của cô gái trẻ. Quốc sự về hình ảnh đó cũng có đủ mọi lời bảo vệ bằng cách đưa ảnh một vị lãnh tụ khác cũng hay hôn phụ nữ, đàn ông và trẻ con như một truyền thống đáng noi theo. Dĩ nhiên, khi đã tranh luận, mỗi phe càng nói càng hăng. Ngôn ngữ mỗi lúc một mạnh bạo, thậm chí rất hung hãn.

Sự hung hãn của một dân chủ xã hội đầy sôi động đó cũng được mô tả bằng bản tin hơn 5000 người Việt đánh nhau đến nhập viện trong một mùa xuân cầu mong yên lành. Sự hung hãn được chỉ định bằng việc giết heo trong lễ hội theo lối yêu trảm (chém ngang lưng) du nhập từ đời nhà Tần phương Bắc sang Việt Nam. Sự hung hãn được xác nhận như phần cần thiết của lễ hội mua thần bán thánh, từ miệng của một quan chức cấp cao, phó chủ tịch Uỷ ban Nhân Dân Sóc Sơn “Lễ hội không tổ chức phát lộc cho người dân nên ai muốn có phải cướp. Xô xát là bình thường”. Loại câu nói đủ biết hạng người nào, tri thức kiểu gì đang đứng trên đầu dân chúng.

Một khi chuyện hôn hít của một ông già, chuyện đánh nhau vỡ đầu giành lộc, chuyện hung hãn đánh nhau giữa đường rồi cùng nhập viện… nay đã trở thành quốc sự hạng một, chiếm lĩnh mọi sự quan tâm của quốc dân, thì đó cũng là một chỉ dấu của con đường đến mạt vận.

Người Việt hôm nay dường như rất hung hãn trong những chuyện tự do ngôn luận dân chủ tầm ruồng, bỏ quên hay tránh né về những điều nguy ngập khác, rằng Trung Cộng đã dựng xong sân bay, pháo đài… trên biển, có thể đánh chiếm Sài Gòn trong 24 giờ. Thế nhưng tướng quân đội Việt Nam thì tâm tư tha thiết kêu gọi dân chúng không nên ghét bỏ kẻ đang lăm lăm cướp – giết tổ quốc mình.

Người Việt hôm nay dường như rất hung hãn trong cách dùng mọi học thuật để chứng minh đối phương đồi bại hay tiến bộ trong những điều chỉ đáng liếc qua và lãng quên, nhưng giỏi cười qua loa với chuyện các dự án bauxite thua lỗ trầm trọng mà vẫn phải tiếp tục, ngày đêm giao nộp sang biên giới,  giỏi giả lơ khi giá xăng được tuyên hô sẽ lên giá không cần lý do, khi dầu thế giới chỉ có giá 50 USD/ thùng – mức giá thấp nhất từ trước đến nay.

Người Việt hôm nay dường như đủ hung hãn chém con heo ra nhiều mảnh, reo hò và tắm máu như thời các bộ lạc dã man, nhưng hèn nhát câm miệng không dám bàn về tài sản các quan chức tham nhũng đang đục ruỗng tổ quốc mình. Người ta im lặng hèn nhát khi nghe những kẻ như Trần Văn Truyền chỉ bị kỷ luật giơ cao đánh khẽ, còn những người tố cáo cái ác như ông Cao Kim Hoa, báo Người Cao Tuổi, đang lao đao giữa trùng vây vô lại.


“Nam Thanh Nữ Tú” thấy máu Lợn đổ ra là lao vào tranh nhau
quệt máu vào đồng tiền mang về nhà để lấy may!!!

Cái cần phải hung hãn, thì người ta đang chọn cách hèn nhát. Cái cần phải hèn đi thì người ta ồ ạt xông lên: hung hãn giành giật thức ăn buffet, hung hãn trói đánh kẻ trộm chó, hung hãn phán xét, nguyền rủa chung quanh như bản thân mình là hiện thân của ngọn cờ đầu nhân nghĩa.

Hung hãn và hèn nhát, hai mặt đối lập của số đông trong một quốc gia, cho thấy sự sục sôi của chủ nghĩa duy lợi đang lây lan như một loại virus trọng bệnh, mà tỷ lệ nghịch với làn sóng đó, là sức sống còn cho một quốc gia.

Về một hiện tượng đáng suy nghĩ

Đào Tiến Thi (BVN) – Vào những dịp cuối năm và đầu năm, tôi thường có những việc phải về quê, nhân đó mà chứng kiến hoặc nghe kể biết bao cảnh “xuống” (theo cách nói của Tản Đà) của xã hội làng quê truyền thống. Ngoài những sự tranh giành, chém giết mà báo chí thường nêu, tôi thấy hiện tượng này mới thực sự đáng lo ngại: ĂN NHẬU và VUI VẺ TRẺ TRUNG (tạm gọi như vậy) đến phát sợ.


Cảnh ăn nhậu của người Việt diễn ra ở khắp nơi.

Có thể kể một số biểu hiện sau:

1. Đám ma, đám cưới, khao thọ, giỗ chạp mỗi ngày một to, thủ tục mỗi ngày một rườm rà và thêm những biến tướng mới: đám ma kéo dài thời gian quàn thi thể người chết để làm nhiều các trò cúng tế; làm đám cưới hai lần cho những người “năm tuổi” để tránh phải đi “hai lần đò”…

2. Bày thêm các các cuộc gặp gỡ để ăn nhậu: hội đồng niên, hội đồng ngũ, hội những gia đình ba con, năm con,…

3. Lượng rượu, bia uống mỗi ngày một nhiều. Kiểu uống “nhâm nhi” của các cụ xưa gần như không còn nữa. Thay vào đó là kiểu “nốc” rượu: lần lượt mỗi người cầm cái chén đi chúc các mâm. Chúc một vòng, rồi lại vòng nữa, vòng nữa…

4. Số người bệnh ung thư và bệnh tâm thần mỗi ngày một nhiều. Cũng có một số người cảm thấy nguyên nhân từ rượu nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến các cuộc vui tràn cung mây.

5. Trong mâm rượu người ta gần như không nói chuyện chính trị – xã hội như ngày trước, mà chỉ nói những chuyện lên chức lên “lon”, chuyện về các “con” xe, “con” di động,… Rồi thì thơ phú tuôn ra rào rào trong các cuộc gặp gỡ.

Những hiện tượng trên diễn ra trước mắt mọi người như là sự tự phát; chính quyền, đoàn thể làm ngơ, coi là “bình thường”. Nhưng bề sâu của vấn đề có thể hoàn toàn khác. Phải chăng người ta cố tình thả lỏng như vậy? Để trước mắt người dân không quan tâm gì vấn đề độc lập, chủ quyền cùng muôn vàn chuyện bức xúc khác; về lâu dài, làm cho con người Việt Nam dần dần MẤT GỐC và BẠI HOẠI cả thể xác lẫn tinh thần. Tiến trình “trở về tổ quốc Trung Hoa” do đó diễn ra “suôn sẻ”. Đến thời điểm nào đó thì chỉ cần một trò chơi “trưng cầu dân ý” là xong.

Mới đây trong một cuộc nhậu với một vị sếp cũ của tôi, người ta hỏi sao ông sao ngoài 70 mà trông lại tráng kiện hơn trước, thì ông ấy nói rằng, do ông tập pháp luân công (PLC). Khi ngà ngà say, ông ấy tiết lộ: “Các vị biết vì sao Trung Quốc nó cấm PLC không? Là vì PLC làm cho con người khoẻ mạnh, cường tráng; Khoẻ mạnh, cường tráng thì tinh thần minh mẫn, tinh thần minh mẫn thì người ta sẽ không nghe Đảng nữa. Tập Cận Bình có lần nói rằng “PLC tranh hết quần chúng của Đảng” là vì thế.

Trong một cuộc gặp gỡ một nhóm trí thức Hà Nội, có một bác cho biết sự kiện sau đây: vừa rồi nhà nước tổ chức cho 100 phóng viên các báo quốc doanh đi Trường Sa, danh nghĩa là thăm hỏi, động viên chiến sỹ giữ gìn biển đảo, nhưng các PV lại chủ yếu được chứng kiến cảnh thiếu thốn, nhếch nhác của hải quân ta. Phải chăng để từ đó ngầm đưa đến một thông điệp là: không thể chiến đấu với Trung Cộng được!

Các triều đại phong kiến xưa cũng như các nước đế quốc trong thời kỳ tìm đất thực dân, nhìn chung, họ khuất phục các dân tộc khác bằng vũ lực, sau đó mới nô dịch bằng văn hoá, tinh thần; tuy nhiên lịch sử cũng cho thấy nó có thể diễn ra bằng một số con đường khác. Nhà thơ Insarasa (Việt Nam nhìn từ huyền thoại ít được biết đến, TC Nghiên cứu và phát triển số 3 – 4/2015) cho rằng quá trình mở cõi của người Việt về phía Nam được tiến hành bằng cả hai phương thức: bằng gươm và bằng mỹ nhân (ngoài Huyền Trân công chúa còn có các công chúa khác như Ngọc Khoa, Ngọc Vạn tiếp bước về sau để hoàn tất quá trình Nam tiến của người Việt). Liệu có thể nhà cầm quyền Bắc Kinh phối hợp với các thế lực tay sai ngầm thực thi một con đường ngược lại với cách làm truyền thống: làm đồi bại về văn hoá, tinh thần trước để rồi chiếm lấy mà không cần bom đạn?

Để kết luận về các hiện tượng trên cần có sự khảo sát, nghiên cứu kĩ hơn. Tôi chưa có điều kiện làm, chỉ dám nêu lên để quý vị quan tâm. Dù gì thì sự băng hoại văn hoá và đạo đức nhìn chung là có lợi cho nhà cầm quyền trong một thể chế toàn trị.


Lễ hội cầu may trở thành nơi đâm chém nhau

Advertisements

Leave a comment

Filed under Uncategorized

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s