FB Nguyễn Đình Bổn☆(Basam) – Chúng ta cần biết rằng “Tự do ngôn luận” được định nghĩa là sự tự do phát biểu mà không bị kiểm duyệt hoặc hạn chế và quyền tự do ngôn luận được thừa nhận như là một quyền con người trong Điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền về các Quyền Dân sự và Chính trị (International Covenant on Civil and Political Rights – ICCPR).
� Xem thêm: Đài RFA ‘hủy hợp đồng’ với ông Lê Diễn Đức + Hai sự việc – Một kết quả – Hai thái độ? + Bộ Thông tin rút thẻ của nhà báo Đỗ Hùng là một sự lạm quyền.

Công ước ICCPR thừa nhận quyền tự do ngôn luận diễn giải như sau: “Mọi người đều có quyền giữ vững quan điểm mà không bị can thiệp. Mọi người đều có quyền tự do thể hiện; quyền này bao gồm quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt thông tin và ý tưởng của tất cả các loại, không kể biên giới, bằng miệng, bằng văn bản hoặc ấn phẩm, dưới hình thức nghệ thuật, hay bằng mọi phương tiện truyền thông khác của sự lựa chọn của mình. ”
(Điều 19 Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị)
Chúng ta cũng cần biết rằng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã ký công ước này.
Ngày hôm qua nhà báo Đỗ Hùng tại báo Thanh niên bị Bộ TT&TT tước thẻ nhà báo. Cũng ngày hôm qua có thông tin ông Lê Diễn Đức bị cho thôi việc tại một số cơ quan truyền thông mà ông đang làm việc. Trước đó cô Tila Tequila – diễn viên gốc Việt- đã bị loại khỏi chương trình “Celebrity Big Brother” của Chanel 5, Anh, sau khi người hâm mộ phát hiện ra bài viết ủng hộ Đức Quốc xã của cô từ năm 2013 và phản ứng với nhà sản xuất.
Tất cả sự việc này đều được cho là bắt nguồn từ những phát biểu trên trang cá nhân của các đương sự, vì vậy có ý kiến cho rằng tại các nước phương tây, nơi luôn coi trọng tự do ngôn luận thì lối hành xử của các cơ quan truyền thông cũng không khác gì Việt Nam.
So sánh này không đúng!
Nó không đúng vì tại VN ông Đỗ Hùng bị cơ quan đại diện cho nhà nước tước thẻ nhà báo nghĩa là ông không còn được phép hành nghề tại bất kỳ cơ quan báo chí nào, trong khi đó ông Lê Diễn Đức chỉ bị buộc thôi việc tại nơi ông cộng tác, ông Đức hoàn toàn có thể làm việc như một nhà báo ở bất kỳ đâu và bảo lưu quan điểm chính trị của mình, cũng như cô Tila Tequila vẫn hành nghề diễn viên mà không bị bất cứ một ràng buộc pháp lý nào.
Tại sao họ bị cho thôi việc? Theo tôi trường hợp ông Đức và cô Tila Tequila nằm trong nguyên tắc “sự xung đột với các giá trị hay quyền khác” của giới chủ. Đó là các “nguyên tắc gây hại” (harm principle) hoặc “nguyên tắc xúc phạm” (offense principle) mà đương sự đã phạm phải. Do đó họ sa thải hay từ chối hợp tác vì quyền lợi của chính họ (giới chủ), nó không vi phạm quyền tự do ngôn luận, và nếu đương sự cho là vi phạm, họ có quyền khởi kiện ngay.
Còn trường hợp của ông Đỗ Hùng tại VN thì chỉ có chấp hành, không có tranh cãi!
Viet-studies
– Đài RFA ‘hủy hợp đồng’ với ông Lê Diễn Đức (BBC 5-9-15) — BBC còn đợi gì mà không thuê ngay ông Lê Diễn Đức?
– Ông Hồ Quang Lợi phản đối ông Trương Minh Tuấn? ‘Khủng bố các nhà báo chính là khủng bố dân chủ’ (VNN 5-9-15) — Hôm qua ông Trương Minh Tuấn ra lệnh rút thẻ nhà báo của Đỗ Hùng Phó TTK tòa soạn báo Thanh Niên. Ông Trương Minh Tuấn tự tay nộp mình, đầu thú: Thứ trưởng Bộ TT&TT: Đề nghị cơ quan chức năng Thái Nguyên bảo vệ nhà báo (infonet 5-9-15)– Chịu hết nỗi mấy cha này!
– Chủ tịch Quốc hội thăm nơi Bác Hồ sống và làm việc ở Boston (VN+ 5-9-15) — Hết sẩy!
– Nhân tài chất lượng cao: Nơi bơ vơ, chỗ trục trặc (TT 5-9-15) — Bởi thế các trường đại học Việt Nam đều đua nhau đào tạo nhân tài chất lượng thấp. Họ luôn luôn được trọng dụng.
– Nứt, lún nhiều nơi trên đường Hồ Chí Minh (NLĐ 5-9-15) — Giải pháp của Đinh La Thăng (?): Dùng xe hủ-lô san bằng những nơi chưa lún thì đường sẽ bằng phẳng ngay. Còn chỗ nứt thì cứ đề yên, để nước có chỗ thoát khi trời mưa ngập lụt.
– Cảnh cáo trưởng công an xã dùng bằng giả (TT 5-9-15) — Làm công an thì có bằng giả hay thật thì có quan trọng gì?
– Lấy công quyền để ‘hỏa tốc’ mời dự lễ hội bia là không đúng! (MTG 5-9-15) — Đúng quá đi chứ! Đến trễ để người khác uống hết bia à? (Dặn bà con: Nếu muốn mời THD đi ăn nhậu thì phải phone, hoặc text, chứ đừng có email nha!)
– 50 tiếp viên váy ngắn vô tư cười khi CA làm việc (ĐV 5-9-15) — Thấy vậy nên CA đâm tức? Tôi rất thất vọng, không ngờ CA lại nhỏ nhen đến thế.
Đài RFA ‘hủy hợp đồng’ với ông Lê Diễn Đức
(Basam) theo BBC – Đài Á châu Tự do (RFA) vừa ‘hủy hợp đồng’ với một nhà báo, blogger người Việt ở hải ngoại, sau một số bình luận của ông về điều được cho là ‘thất bại’ của Việt Nam Cộng hòa và Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, theo nhà báo, blogger này.

Nhà báo Lê Diễn Đức nói ông ‘vẫn bình tâm’ sau khi bị hủy hợp đồng
Trả lời BBC ngày 5/9, ông Lê Diễn Đức nói đài RFA đã có quyết định trên do “bị áp lực dư luận rất nặng nề”. – “Họ thông báo ngưng hợp đồng với tôi hôm nay và gỡ mục báo xuống”, ông nói thêm. “Tôi vẫn bình tâm và tiếc là RFA đã làm như thế”.
Hôm 30/8, ông Đức đã có bình luận trên Facebook với nội dung chỉ trích thất bại của quân đội Việt Nam Cộng hòa trong Chiến tranh Việt Nam và của Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam – do Phó đề đốc Chuẩn tướng Hải quân Việt Nam Cộng hòa Hoàng Cơ Minh lãnh đạo vào những năm 80 của thế kỷ trước.

Phó Đề đốc quân lực VNCH, ông Hoàng Cơ Minh, người được đề cập trong
một bình luận gây tranh cãi của blogger Lê Diễn Đức trên FB cá nhân
Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam được ông Hoàng Cơ Minh thành lập vào ngày 30/4 năm 1980 tại Nam California, Hoa Kỳ, đúng 5 năm sau khi ông di tản khỏi Việt Nam ngày Sài Gòn sụp đổ.
Đến năm 1981, tổ chức này đóng căn cứ gần biên giới Thái Lan – Lào, nơi ông Minh tổ chức đại hội lập ra Việt Nam Canh tân Cách mạng đảng (Việt Tân) một năm sau đó.
Lực lượng của Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam được nói là vào khoảng 200 người, trong đó bao gồm một số sỹ quan của quân đội Việt Nam Cộng hòa. Trong giai đoạn từ 1982-1987, tổ chức của ông nhiều lần tiến hành các đợt hành quân nhằm xâm nhập vào Việt Nam để xây dựng căn cứ nhưng đều thất bại trước sự chống trả của quân đội Việt Nam, Lào, Campuchia.
Các đợt tiến quân bất thành cũng khiến lực lượng của tổ chức này bị tổn thất nặng nề, với nhiều thành viên bị chết trận hoặc bắt sống. Trong cuộc hành quân cuối cùng vào tháng Tám năm 1987, ông Hoàng Cơ Minh bị thương và sau đó tự sát.
Bình luận gây tranh cãi
Bình luận trên trang Facebook cá nhân ngày 30/8 của nhà báo Lê Diễn Đức viết:
“Cả hàng trăm ngàn quân lính trong tay, vũ khí xềnh xàng mà còn bị bộ đội Bắc Việt đánh cho tan tành, chạy chít chết, cuối cùng phải đầu hàng, thì vài chục người đi qua rừng núi Thái Lan dựng “chiến khu” với mục đích Đông Tiến, phục quốc chỉ là trò cười, ảo tưởng, chứ anh hùng cái nỗi gì.”
“Đây đích thực là một cuộc làm chiến khu giả lừa gạt bà con hải ngoại nhẹ dạ để kiếm tiền, không hơn không kém!”
“Niềm tin vào những anh hùng vị quốc vong thân ấy là niềm tin ngô nghê, mù quáng.”
Bình luận này sau đó đã bắt gặp sự phản đối từ một số nhà báo, blogger nổi tiếng trong và ngoài nước.
“Khi Lê Lợi mới khởi nghĩa đánh quân Minh, nếu lúc đó có anh Lê Diễn Đức, anh sẽ nói, quân Hồ Quý Ly có hàng vạn người trang bị chính quy mà còn bị chúng nó (quân Minh) đánh cho tan tác, thì một dúm nông dân thiếu đói của các ông làm nên trò trống gì?”, blogger Huỳnh Ngọc Chênh viết từ trong nước.

Một ý kiến khác của luật sư Vũ Đức Khanh, từ Canada thì cho rằng “lịch sử rồi sẽ soi rọi và làm sáng tỏ những khúc quanh này nhưng bây giờ tôi chỉ mong các bạn nên có cái nhìn bao quát và đa chiều, nên tôn trọng những người đã nằm xuống và nên xem họ như nếu không thành công cũng thành danh”.
Phản hồi lại các ý kiến này, ông Lê Diễn Đức viết trong các bình luận ngày 31/8 trên trang Facebook cá nhân của ông:
“Một status đưa ra nhận định về một sự thật, nhưng cái viên thuốc đắng ấy không thể chữa hết bệnh cho những người thiếu can đảm và cực đoan.”
“Tôi không hề có ý khinh rẻ Việt Nam Cộng hòa, mà chỉ sử dụng một số từ mang tính hài hước, giễu cợt như “vũ khí xềnh xàng”, “chạy chí chết” (mà thực tế là như thế), nhằm so sánh cái “chiến khu” vớ vẩn của Mặt trận Hoàng Cơ Minh. Một số bạn đã không hiểu hết ý của tôi,” trang FB cá nhân của ông Đức viết.
BBC chưa có điều kiện liên lạc với cơ quan truyền thông mà ông Lê Diễn Đức đề cập ở trên để kiểm chứng thêm về các chi tiết.
Hai sự việc – Một kết quả – Hai thái độ?
Dân Luận: – Hai trường hợp diễn ra đồng thời này có những điểm giống và khác nhau. Giống nhau là cả hai đều chịu áp lực từ dư luận. Khác nhau là cách hành xử. Một bên là tòa báo vào cuộc, và một bên khác là cả tòa báo và chính quyền vào cuộc.
Báo Người Việt và RFA có quyền lựa chọn cộng tác viên / phóng viên theo sở thích của mình và độc giả. Điều này là bình thường trong một xã hội dân chủ, và chúng ta đã chứng kiến những trường hợp tòa báo nổi tiếng phải ngưng việc đối với phóng viên vì vấn đề đạo đức / chính kiến bên ngoài tòa báo. Nhà báo Lê Diễn Đức sau khi nghỉ ở Người Việt và RFA vẫn tiếp tục làm báo, ông đã đăng bài trên Đàn Chim Việt hôm nay.
Trong trường hợp nhà báo Đỗ Hùng, chúng ta được chứng kiến Bộ Thông Tin và Truyền Thông ra văn bản thu hồi thẻ nhà báo chỉ trong 1 ngày sau khi báo Thanh Niên ra quyết định miễn nhiệm vị trí Phó Tổng thư ký Tòa soạn của ông Đỗ Hùng. Trong trường hợp này, khả năng ông Đỗ Hùng tiếp tục sự nghiệp làm báo của mình trong hệ thống báo chí chính thống là khá nhỏ.

Theo Facebooker Trang Le.
HiepThanh Lê: Sáng nay đọc tin trên fb một người bạn, được biết nhà báo LDĐ đã bị RFA cho nghỉ.
Ở Việt Nam cũng có nhà báo bị cách chức, rút thẻ nhà báo.
Điều đáng nói là đa số mọi người đều đồng cảm và bênh vực nhà báo ĐH ở Việt Nam, lên án sự vi phạm tự do ngôn luận, tự do tư tưởng của các bên có liên quan. Trong khi đó, mọi người có vẻ hả hê, đồng tình với cách làm việc của RFA. Theo tui ,mọi người rất thiên vị, cảm tính.
Có câu “Có thể tôi không đồng tình với anh nhưng tôi thà chết để bảo vệ quyền được nói của anh”. Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận, quyền biểu lộ chính kiến, tư tưởng… Vậy tại sao chúng ta lại có cách đối xử khác nhau?

Status của nhà báo Lê Diễn Đức.
Minh Pham: – Gần như cùng lúc, ông Lê Diễn Đức và Mít tờ Đỗ Hùng có hai stt “tạo bão” trên fb. Ông Đức đối mặt với phản ứng dữ dội của cộng đồng, nhất là hậu duệ VNCH trong và ngoài nước vì đã xuyên tạc sự thật và sỉ nhục anh linh những anh hùng “Đông tiến” phục quốc! Ở phía ngược lại, Mít tờ Đỗ nhận “gạch đá” cùng vô vàn những lời chửi bậy, đe doạ từ đội ngũ “zombies” DLV hùng hậu, vì dám nói động đến “bác Ái Quốc” cùng “tướng Giáp” của chúng trong stt đầy tếu táo về “quốc khánh”!
Gần như cùng lúc, hai người bị mất việc. Ông Đức bị RFA và tạp chí Người Việt ngừng hợp tác. Mr. Đỗ bị cách chức Phó tổng thư ký toà soạn Thanh niên online, đồng thời tịch thu thẻ nhà báo!
Thái độ của cộng đồng vô cùng trái ngược! Với ông Đức là một sự hả hê. Với Mít tờ Đỗ là một sự đồng cảm! Một nhà báo tự do, ở nơi xứ sở tự do, lại chọn việc tuyên truyền dối trá, thì đáng nhận mọi sự khinh bỉ; ngược lại, một nhà báo quốc doanh, sống trong môi trường độc tài kiểm duyệt, lại dám “khiêu vũ” giữa những lằn ranh để bước qua phía sự thật, đáng để trân trọng!
Ngày hôm qua, họ đã ở sai chỗ dành cho mình. Ngày hôm nay, họ đã xác định con đường. Rồi ngày mai, họ bước tiếp, về hai phía!
Đó là cuộc sống! Là lựa chọn!

Status trên FB nhà báo Đỗ Hùng, báo Thanh Niên.
Bộ Thông tin rút thẻ của nhà báo Đỗ Hùng
là một sự lạm quyền
FB Trương Huy San ☆(Basam) – Việc anh Nguyen Thanh Son và chị Nguyen Thi Thao giới thiệu kinh nghiệm của BBC để tham khảo là rất cần thiết (Theo anh, chị này thì BBC cấm phóng viên bày tỏ quan điểm chính trị trên mạng xã hội – Nga Pham, Giang Nguyen). Tuy nhiên, nếu bộ quy tắc ứng xử này mà áp dụng ở VN thì Bộ Thông tin phải… rút thẻ của hơn 20 nghìn nhà báo vì đã ủng hộ đường lối của đảng Cộng sản VN.
Trong một nền chính trị đa đảng, các báo muốn có người đọc, muốn người đọc tin là khách quan thì việc đầu tiên là phải tuyên bố phi đảng phái (cho dù báo Mỹ cũng có tờ ngầm ủng hộ Dân chủ, có tờ ngầm ủng hộ Cộng hòa). Nhưng so sánh báo chí Anh, Mỹ với báo chí VN thì cũng giống như so sánh một lít với một kilogram, so sánh hai số hạng không cùng đại lượng!
Tuy nhiên, nhầm lẫn hết sức tai hại ở đây là, các anh chị ấy đã chưa phân biệt được mối quan hệ giữa nhà nước – công dân với quan hệ “chủ – thợ”. Bộ quy tắc ứng xử của BBC và phóng viên là quan hệ hợp đồng lao động. BBC có thể “xử lý” một phóng viên bày tỏ quan điểm chính trị trên Twitter hay FB nhưng nếu chính phủ Anh mà “rút thẻ”(tước quyền hành nghề) một nhà báo nào đó chỉ vì họ bày tỏ quan điểm chính trị (có thể là trái với quan điểm của đảng cầm quyền) thì chính phủ đó sụp liền.
Thanh Niên có thể cách chức nhà báo Đỗ Hùng nếu trong hợp đồng lao động (hoặc bộ quy tắc ứng xử) có điều khoản cấm phóng viên… hài hước chính trị. Nhưng, Bộ Thông tin rút thẻ của nhà báo Đỗ Hùng thì lại là một sự lạm quyền. Trong một nhà nước (nếu có) pháp quyền thì một cơ quan hành chính không thể tước quyền hành nghề, cũng như tước quyền tự do ngôn luận (ghi trong Hiến pháp) của công dân (chỉ có tòa án mới có thể áp dụng hình phạt tước các quyền hành một số nghề với những công dân phạm một số tội nhất định nào đó).
Chúng ta có thể không đồng tình với cách viết của nhà báo Đỗ Hùng nhưng nếu chúng ta bào chữa cho quyết định của Bộ Thông tin thì có nghĩa là chúng ta đang bỏ phiếu cho một nhà nước không hiến pháp.
