FB Chuong Quan☆(Ba Sàm) – Hay tin một vận động viên VN đoạt HCV tại Olympic tại Barzil, vui – bằng một niềm vui vô tư, hẳn nhiên. Nhưng, truyền thông nhà nước VN đẩy lên bằng những cụm chữ “quá tự hào” thì… “bốc mùi”, không còn vô tư nữa.
� Xem thêm: “Chuyện không vui” formosa & niềm tin từ cò súng.
Ảnh chụp từ báo Đất ViệtDùng thể thao, văn nghệ để khích động là “chiêu thức” mà chính quyền Trung Cộng đẩy người dân vào “cơn say” kiểu AQ. Có phải nhà nước VN lãnh hội “kinh nghiệm” từ TQ?
Mời mọi người đọc:
THỦ ĐOẠN CỦA CHÍNH QUYỀN ĐẨY NGƯỜI DÂN VÀO CƠN SAY “ÁI QUỐC” KIỂU A.Q
Bài viết của nhà văn Lưu Hiểu Ba, giải Nobel Hòa bình 2010; nhà văn Phạm Thị Hoài dịch sang tiếng Việt; đọc trọn bài theo đường dẫn sau: Lưu Hiểu Ba nói về chủ nghĩa dân tộc ở Trung Quốc
Lược trích một số đoạn:
Khi Lưu Tường giành huy chương vàng Olympic trong môn thi chạy vượt rào 110m tại Athens, báo chí Trung Quốc giật tít: “Tốc độ Trung Quốc siêu việt thế giới!”. Giải Oscar “Ðạo diễn xuất sắc nhất” cho Lý An với bộ phim Chuyện tình sau núi (Brokeback Mountain) được truyền thông Ðại lục coi là “Vinh quang của toàn thể người Hoa”.
TINH THẦN AQ tưởng đã chết từ lâu, vậy mà giờ đây nó hiện diện khắp nơi.
… Thành tựu của mọi người Hoa ở phương Tây, bất kể là công dân Ðại lục hay chỉ cần gốc Hoa, đều như một thứ ma túy được truyền thông Trung Quốc dùng để gây một CƠN SAY TẬP THỂ, khiến cả quốc gia chếnh choáng trong một tinh thần ái quốc (*) sặc mùi vĩ cuồng…
Cái quan niệm kinh hoàng và ngu muội về mình như quốc gia duy nhất dưới gầm trời, như thuở nào dưới thời các hoàng đế Trung Hoa, đã lan chóng mặt và một lần nữa đẩy Trung Quốc tới ranh giới nguy hiểm; khá lớn người Trung Quốc đã đánh mất mọi khả năng sử dụng lý trí và tin tuyệt đối vào những giấc mộng được nuôi dưỡng bằng CUỒNG VỌNG CỦA MỘT CHÍNH QUYỀN ĐỘC TÀI.
Ðáng nản hơn nữa là cơn cuồng dân tộc ngạo mạn này bắt nguồn từ một ý thức dân tộc thiếu vắng mọi tiêu chí văn minh, một thứ LUÂN LÝ MAN KHAI, một tâm thức chủ-nô.
Trước kẻ mạnh thì cam phận bề dưới, trước người yếu thì lên mặt bề trên.
Thất bại thì tự ti quá mức, lại còn đắc ý được an phận tôi đòi.
Thành công thì mục hạ vô nhân, dương dương tự phụ như làm ông chủ cả thế gian.
Người dân TQ tiếp thu tất cả những gì từ trên ban xuống, kể cả TRẤN ÁP và LỪA MỊ, như những đứa trẻ tuân lời người lớn.
Họ không có não, không có lòng tự trọng và không có tư cách, như thể họ KHÔNG BIẾT TỰ SUY NGHĨ và không biết tự chọn đường mà đi.
Kẻ thống trị dụ họ bằng tiểu ân tiểu huệ, dọa họ bằng roi vọt, ngu trí họ bằng ca vũ thăng bình, và đầu độc tâm hồn họ bằng những lời dối trá (**).
… nếu bên ngoài vẫn tiếp tục theo đuổi chính sách nhân nhượng với chế độ chuyên quyền này thì lịch sử sẽ lặp lại những sai lầm của nó. Kết quả của sự nhân nhượng ấy không chỉ là một thảm họa cho người dân Trung Quốc, mà còn có thể hủy diệt cả tiến trình toàn cầu hóa của các quốc gia tự do.
(*): Thay hai chữ “người Hoa” bằng “người Việt”, chúng ta chứng kiến một hiện tượng tương tự ở VN: “thấy người sang bắt quàng làm họ”, thấy người VN thành công trong môi trường dân chủ ở nước ngoài cũng vơ vào để … tự sướng.
(**): Lời bình phẩm này đâu chỉ riêng TQ.
► Mời xem thêm: Triệu người Việt sẽ còn ngất ngây với HCV của Hoàng Xuân Vinh dài dài (ĐV). – Báo chí Thế giới: Ngả mũ trước “người đàn ông giản dị” Hoàng Xuân Vinh (Tin nhanh). – Truyền thông thế giới thán phục tấm HCV của Hoàng Xuân Vinh (TTVH).
“Chuyện không vui” formosa
& niềm tin từ cò súng
FB Chuong Quan☆(Ba Sàm) – Tôi có thói quen xem bản tin thể dục thể thao, vào lúc này sốt dẻo nhất là “Thế vận hội Rio – Brazil 2016”. Tôi tiếc hùi hụi trước sự thất bại của lực sĩ cử tạ Thạch Kim Tuấn, dù thất bại anh vẫn cười rất dễ mến, cũng như tôi đã vui vui trong lòng khi nhìn thấy anh Hoàng Xuân Vinh giành được HCV môn bắn súng. Thế nhưng niềm vui thể thao thuần túy, vô tư trong tôi đã bị một bài báo – mà tôi đọc trong sáng 8/8/2016 – làm cho vẩn đục. Hơn nữa, đọc mà điếng cả người!

Hình ảnh: Cá chết trắng bãi, gạo mốc gây bệnh lạ và HCV bắn súng.
Tác giả bài báo ấy (trên tờ Tuổi Trẻ) viết rằng xã hội VN thời gian qua xảy ra “những chuyện không vui”, trong đó có “chuyện Formosa” (tôi nhấn mạnh). Và tác giả bài báo ước ao có những câu chuyện vui, làm cho con người “thêm niềm tin vào cuộc sống” (tôi nhấn mạnh), để rồi “may là có chuyện của Hoàng Xuân Vinh!” (tôi nhấn mạnh).
Thảm họa Formosa làm cho cá chết phơi trắng bãi tức tưởi, cả triệu ngư dân lao đao khốn cùng, thậm chí đã có người bị ung thư (theo lời kể của một nhân chứng làm việc trong Formosa suốt vài năm qua: chồng chị bị ung thư vòm họng nằm chờ chết, còn chị bị ung thư vú, cả hai sống vất vưởng qua ngày, không một đồng hỗ trợ) – tất cả chỉ là “chuyện không vui” thôi sao?
Chị Hương, nhân chứng vừa nêu, cho biết cuộc đời vợ chồng chị coi như đã chấm dứt, chỉ lo cho con cháu sau này mắc bệnh tật do di họa từ Formosa, vì vậy ước nguyện của chị là “Formosa đi khỏi quê hương của tôi”. Nỗi đau đớn trước lưỡi hái tử thần Formosa lởn vởn trên quê hương lẽ nào cũng chỉ là “chuyện không vui”?
Gia đình nạn nhân Lê Văn Ngày (người tử vong vì lặn gần khu vực xả thải của nhà máy Formosa), trong những ngày này, dù họ có nghe tin về một vận động viên bắn súng đoạt HCV thì họ cũng không tài nào nở nụ cười vui vẻ cho nổi, ngay cả nụ cười mếu. Nước mắt đã vắt kiệt sinh lực của gia đình anh Ngày.
Tác giả có quyền hồ hởi trước việc bắn súng đăng quang, và tốt nhất dừng lại ở việc vỗ tay theo đúng tinh thần thể thao. Thế nhưng, đem câu chuyện Formosa lồng vào trong một bài báo ngợi ca bắn súng, không chỉ là sự khập khiễng mà còn vô tình (có lẽ vậy) tạo ra một sự đối chứng tê điếng, như muối xát vào tim.
Thảm họa Formosa đã làm rúng động, xói mòn, và làm tan hoang niềm tin trong hàng triệu người dân hiện nay.
Vậy mà… chỉ cần một HCV bắn súng là có thể “thêm niềm tin vào cuộc sống” rồi sao? Bạn có thể là người dễ tính, niềm tin dễ đến dễ đi, đó là quyền của bạn. Nhưng bạn không nên hướng dẫn cách xây dựng niềm tin cho độc giả dựa trên thành tích lẩy cò súng cực giỏi. Niềm tin sao mà nhẹ giá quá vậy?
Nhà văn TQ Lưu Hiểu Ba (giải Nobel Hòa Bình 2010) từng lên tiếng khuyến cáo người dân TQ trước sự khích động tinh thần “ái quốc” kiểu AQ … từ giới truyền thông, mỗi khi có được một thành tích nào đó trên đấu trường thể thao. Đó không chỉ là kinh nghiệm nhớ đời của riêng TQ.
Quả nhiên, đã xuất hiện những bài báo cho rằng việc bắn súng đăng quang “khơi nguồn cảm hứng dân tộc“, là niềm tự hào dân tộc!
Gia đình nạn nhân Lê Văn Ngày, vợ chồng chị Hương (và nhiều gia đình ngư dân ở miền Trung) không thể nào hồi phục niềm tin từ HCV lẩy cò súng, liệu họ có bị kết tội là không có lòng tự hào dân tộc?
