Thời điểm để nhìn rõ Đảng Cộng Sản

Nguyễn Gia Kiểng (eTL)“…Nếu ta đặt câu hỏi : “Nếu không có Đảng Cộng Sản thì ngày nay Việt Nam sẽ ra sao ?” thì chắc chắn câu trả lời sẽ là : “It nhất cũng phồn vinh hơn gấp 15 hay 20 lần hiện nay, đã là một trong những nước G20, đã không có sáu triệu người thiệt mạng vì nội chiến, đã không mất Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Lão Sơn, Bản Giốc”. Thành tích của Đảng Cộng Sản thật là kinh hoàng. Thất bại không phải là từ ngữ phù hợp, phải nói là thảm họa…” (Lưu tham khảo bài này đã đăng Nhật&Nguyệt 02/2015)

� Xem thêm: Phe nào thắng thì Nhân Dân vẫn trắng tay, lòi mắt.

ad15e-560xnxtmp-danlambao-pagespeed-ic-ffsp-kaeisglbe8s1r_
Lớp lớp dân oan đã nhiều năm đi khiếu kiện vì mất đất, mất nhà

Ngày 3/2/2015 này Đảng Cộng Sản Việt Nam vừa tròn 85 tuổi và đã cầm quyền trong gần 70 năm tại miền Bắc và 40 năm trên cả nước. Dù có lập trường nào đối với Đảng Cộng Sản thì đây cũng vẫn phải là thời điểm để nhìn lại thành tích của nó, vì một lý do giản dị là chúng ta đã là chúng ta hiện nay vì nó. Nó đã là yếu tố chính trong các yếu tố quyết định số phận của đất nước ta trong gần một thế kỷ qua.

Chiến tranh giành độc lập và thống nhất đất nước hay nội chiến khủng bố ?

Hãy bắt đầu bằng thành tích quan trọng nhất, cũng là thành tích duy nhất mà Đảng Cộng Sản tự hào : cuộc chiến 1945-1975. Sự kiện cho tới nay các cấp lãnh đạo cộng sản chỉ tự hào về cuộc chiến này tự nó có ý nghĩa. Trước hết nó là sự thú nhận rằng ngoài cuộc chiến này họ không thể khoe khoang một công lao nào khác dù 40 năm, nghĩa là gần hai thế hệ, đã trôi qua từ ngày 30/04/1975. Một chính quyền không làm được gì đáng kể trong suốt một thòi gian dài như vậy là một chính quyền chắc chắn phải bị loại bỏ không thương tiếc dù có quá khứ lẫy lừng thế nào đi nữa ; không một dân tộc nào có thể chấp nhận phí phạm một thời gian dài như thế nếu còn muốn tồn tại trong thế giới thay đổi dồn dập này.

Nhưng cuộc chiến này là gì ?

Về bản chất, cả hai giai đoạn mà Đảng Cộng Sản gọi là “chống Pháp” và “chống Mỹ” đều chỉ là những giai đoạn của một cuộc nội chiến bởi vì tuyệt đại bộ phận những người đã chiến đấu cũng như những nạn nhân đều là người Việt. Các lãnh tụ cộng sản cũng không hề phủ nhận bản chất nội chiến của cuộc chiến này. Họ chỉ biện luận rằng đây là cuộc nội chiến chính nghĩa lãnh đạo bởi những nhân vật tài đức phi thường một lòng vì dân vì nước, đứng đầu là chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, một mẫu mực về trí tuệ, kiến thức và đạo đức để giải phóng đồng bào khỏi ách thống trị và bóc lột dã man của một bọn ngụy quyền bán nước, và hơn nữa cũng là cuộc đấu tranh chống Pháp, chống Mỹ để xây dựng chủ nghĩa xã hội trong tiến trình tất yếu của nhân loại lên chủ nghĩa cộng sản. Giờ đây tất cả những lập luận này đều đã bộc lộ rõ thực chất ngây ngô và gian trá. Dân chúng ở trong các vùng “tạm chiếm” thoải mái hơn hẳn các vùng “giải phóng” về mọi mặt chính trị, kinh tế, xã hội, giáo dục. Những tiết lộ muộn màng như của Bùi Tín, Trần Đĩnh và nhiều người khác cũng đã cho thấy các cấp lãnh đạo cộng sản, kể cả ông Hồ Chí Minh, đều chỉ là những người vừa sơ sài về kiến thức vừa thấp kém về đạo đức và nhân cách. Ngày nay, khi sự hỗ trợ ồ ạt của Liên Xô và Trung Quốc cho Đảng Cộng Sản đã được mọi người nhìn nhận, những chiêu bài “chống Pháp”, “chống Mỹ” chỉ nói lên một sự thực đau lòng : dân tộc ta đã là con vật khờ khạo bị hy sinh trong cuộc tranh hùng giữa các nước lớn. Đảng Cộng Sản phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về cuộc nội chiến này bởi vì họ đã khởi xướng nó và đã nhất định không chịu đối thoại với những người Việt Nam trước mặt họ để tìm một thỏa hiệp. Cũng đừng quên rằng nội chiến nằm trong bản chất của chủ nghĩa cộng sản, tiếng gọi đấu tranh giai cấp và tiếng gọi nội chiến chỉ là một.

Bao nhiêu người Việt Nam đã thiệt mạng? Cho đến nay dù đã cầm quyền 40 năm trên cả nước chính quyền cộng sản Việt Nam vẫn chưa thực hiện một nghiên cứu nghiêm túc nào về cuộc nội chiến đẫm máu này, nhưng như trong mọi thảm kịch bị bưng bít thiệt hại thực sự có thể vượt mọi ước lượng. Thí dụ như con số nạn nhân thực sự của Cải Cách Ruộng Đất : nhiều người đã đưa những con số 20.000 hay 50.000 người, nhưng rồi cố giáo sư Đặng Phong sau khi phối kiểm vô số báo cáo lưu trữ đã tìm ra con số 172.008 người. Sáu triệu có thể là con số nạn nhân vừa phải của cuộc nội chiến này, ngoài những tàn phá kinh khủng khác về tình cảm cũng như vật chất cho đất nước. Ý niệm “nội chiến chính nghĩa” tự nó cũng đã là một ý niệm ngu xuẩn. Không có cuộc nội chiến nào có chính nghĩa cả bởi vì không có gì tàn phá một dân tộc bằng nội chiến. Gây ra nội chiến phải được coi là tội nặng nhất đối với đất nước dù nhân danh bất cứ lý do nào. Trong lịch sử thế giới chưa có dân tộc nào gượng dậy được trong một vài thế hệ sau một cuộc nội chiến dài và khốc liệt như như chúng ta đã trải qua, ngay cả với một cố gắng hòa giải dân tộc thành thực và quả quyết. Sự kiện có những người hãnh diện vì đã tham gia cuộc chiến này chỉ tố giác sự thiếu vắng tư tưởng chính trị của chúng ta. Sự kiện có những người đến nay vẫn không nhìn thấy nhu cầu hòa giải dân tộc chỉ chứng tỏ chúng ta là một dân tộc vẫn chưa trở lại bình thường sau khi đã bị chấn thương quá nặng trong cả cơ thể lẫn trí tuệ và tâm hồn.

Cũng cần phải nhắc lại thêm một lần nữa là Đảng Cộng Sản đã thắng không phải vì tài giỏi -các cấp lãnh đạo cộng sản thường chỉ có trình độ tiểu học- mà nhờ bản chất khủng bố của nó, như tuyệt đại đa số các đảng cộng sản trên thế giới. Các tổ chức khủng bố có hiệu lực ghê gớm của chúng. Chúng giữ được kỷ luật nội bộ tuyệt đối, có thể quyết định một cách rất nhanh chóng và có thể làm bất cứ gì vì đối với chúng tất cả mọi phương tiện đều tốt để đạt mục đích. Chỉ từ vài thập niên gần đây thôi thế giới mới lên án khủng bố như một phương thức đấu tranh dơ bẩn. Sự thay đổi cách nhìn về khủng bố này đã là một trong những nguyên nhân chính khiến phong trào cộng sản thế giới khựng lại rồi sụp đổ.

Một tội ác đối với tổ quốc…

Thành tích gắn liền và chuẩn bị cho cuộc nội chiến này là tội ác tàn sát hàng trăm nghìn người thuộc các đảng phái quốc gia -như Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt- hoặc chỉ giản dị là không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản, được phát động ngay từ năm 1945 và đạt tới cao điểm trong những năm sau đó. Những người yêu nước này đã bị tàn sát chỉ vì Đảng Cộng Sản muốn giành độc quyền kháng chiến để áp đặt chủ nghĩa Mác-Lênin. Đợt tàn sát này đã cướp đi của đất nước những người yêu nước chân chính nhất và giải thích tại sao tinh thần dân tộc của chúng ta lại yếu hẳn đi sau đó, yếu đến nỗi “yêu nước” bị đồng hóa với yêu chủ nghĩa cộng sản, một chủ nghĩa mà một trong những mục tiêu chính được công bố là xóa bỏ các quốc gia, mà không gây phản ứng nào đáng kể. Lịch sử sẽ phải làm rõ thảm kịch này, ít nhất để làm rõ trách nhiệm của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản và để trả công lý cho ký ức của các nạn nhân.

…và một tội ác đối với nhân loại

Một thành tích kinh khủng giữa hai giai đoạn nội chiến là đợt tàn sát Cải Cách Ruộng Đất. Như vừa nói ở phần trên 172.008 người đã bị thảm sát. Họ bị giết, sau khi bị đánh đập và sỉ vả, không phải vì đã phạm một tội nào mà chỉ vì bị coi là thuộc một thành phần mà Đảng Cộng Sản muốn tiêu diệt. Đảng Cộng Sản còn đẩy sự bỉ ổi đến độ bắt buộc con cái phải chửi cha mẹ sắp bị hành quyết. Theo định nghĩa của công pháp quốc tế đây là một tội ác lớn đối với nhân loại (1). Hồi ký Đèn Cù của Trần Đĩnh vừa được xuất bản cho thấy chính ông Hồ Chí Minh đã chủ xướng tội ác có chuẩn bị qui mô với tất cả nhẫn tâm này. Dù sau đó Đảng Cộng Sản đã nhìn nhận sai lầm nhưng những người có trách nhiệm chính đã chỉ bị phê bình và kiểm điểm chiếu lệ. Riêng ông Hồ Chí Minh vẫn còn được ca tụng như một mẫu mực về đạo đức.

Hủy diệt trí tuệ và nhân cách Việt Nam

Thành tích vẫn còn cần được đánh giá đúng mức là chính sách tàn phá trí tuệ Việt Nam mà vụ Nhân Văn – Giai Phẩm chỉ là một thí dụ. Người Việt Nam bị cấm suy nghĩ và phát biểu một cách khách quan. Tư tưởng bị cấm đoán, triết lý duy nhất được nhồi sọ là triết lý Mác-Lênin vừa sai vừa độc hại. Đó là một trong những lý do chính khiến trí tuệ Việt Nam bị thui chột và làm chúng ta thua kém thế giới như hiện nay. Tuy vậy sự tàn phá trí tuệ có lẽ không tai hại bằng sự tàn phá đạo đức và nhân cách đối với trí thức Việt Nam. Các tiết lộ muộn màng ngày càng nhiều cho thấy không phải là các trí thức cộng sản đã lầm mà thực ra họ đã nhận ra ngay từ đầu bản chất gian ác của Đảng Cộng Sản nhưng họ đã bị khủng bố toàn diện đến độ không dám nói lên sự thực, dù chỉ là một phần. Rồi để che giấu sự nhát sợ của chính mình một số người đã làm ra vẻ thực sự tin tưởng vào Đảng, thậm chí còn đóng kịch hãnh diện, và đóng góp lừa bịp quần chúng. Hậu quả là một phần đáng kể các cựu chiến binh và đảng viên cộng sản vẫn còn tin ở quá khứ oai hùng của Đảng. Họ cũng là những nạn nhân của những người cầm đầu Đảng Cộng Sản và của sự thiếu vắng những trí thức dũng cảm.

Cuối cùng là một nước Việt Nam không đáng kể và không có chủ quyền

Người ta cũng có thể nhắc tới cuộc thảm sát Tết Mậu Thân 1968 tại Huế, chính sách bỏ tù và hạ nhục tập thể đối với quân đội, công chức, trí thức, doanh nhân miền Nam sau 1975, các đợt “đánh tư sản”, hai vụ đổi tiền cướp đoạt, đợt tổ chức cho vượt biên bán chính thức, việc thành lập “Đảng Việt Nam Phục Quốc” để làm bẫy bắt hàng chục ngàn thanh niên vô tội v.v… Không quên hàng triệu dân oan bị cướp đất cướp nhà. Tất cả đều vừa là những sai lầm lớn vừa là những tội ác lớn.

Nhưng thành tích rõ rệt và đồ sộ hiện nay là sự tụt hậu bi đát so với thế giới. Thu nhập trung bình của một người Việt Nam chỉ bằng 15% mức trung bình thế giới. Tổng sản lượng của nước ta chỉ bằng một nửa số thương vụ của một công ty Samsung của Hàn Quốc. Càng bi đát vì môi trường ô nhiễm, đạo đức suy đồi, xã hội băng hoại, con người suy nhược ý chí, mất lòng tin và vô cảm. Chúng ta đứng hàng thứ 14 trên thế giới về dân số nhưng hoàn toàn không có một thành tựu nào được thế giới biết đến cả, dù là công ty, một sản phẩm, một tác phẩm văn học, nghệ thuật hay một thành tích thể thao. Việt Nam hiện nay là một nước không đáng kể.

Không đáng kể và cũng không có chủ quyền quốc gia. Ông Trương Tấn Sang sẽ để tên lại trong lịch sử như là người đã thay mặt Đảng Cộng Sản sang Bắc Kinh tháng 6/2013 chính thức hóa một thời kỳ Bắc thuộc mới, cam kết nhận chỉ thị của Trung Quốc trong các quan hệ đối ngoại. Trung Quốc “trúng thầu” 80% các công trình xây dựng, thuê nhiều khu rừng đầu nguồn, lập nhiều khu của riêng người Hoa ngay trên lãnh thổ Việt Nam. Số nợ của Việt Nam đối với Trung Quốc còn là một “bí mật quốc gia” nhưng điều chắc chắn là chính quyền Việt Nam hiện nay chỉ sống được để tiếp tục đưa ra những con số thống kê lếu láo nhờ được Trung Quốc bơm tiền, trên thực tế nó đã phá sản.

Và nếu ta đặt câu hỏi : “nếu không có Đảng Cộng Sản thì ngày nay Việt Nam sẽ ra sao ?” thì chắc chắn câu trả lời sẽ là: “ít nhất cũng phồn vinh hơn gấp 15 hay 20 lần hiện nay, đã là một trong những nước G20, đã không có sáu triệu người thiệt mạng vì nội chiến, đã không mất Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Lão Sơn, Bản Giốc”.

Thành tích của Đảng Cộng Sản thật là kinh hoàng. Thất bại không phải là từ ngữ phù hợp, phải nói là thảm họa. Đảng Cộng Sản đã là thảm họa cho Việt Nam trên tất cả mọi phương diện và trong tất cả mọi địa hạt. Người Việt Nam nào có thể không phẫn nộ  ?Càng phẫn nộ khi nhân danh thành tích đó nó ngang ngược tuyên bố giữ độc quyền lãnh đạo đất nước trong thời gian vô hạn định. Thực không khác một lực lượng chiếm đóng.

Đảng Cộng sản là một bộ máy mà tính hoại loạn (perversion) đã liên tục tăng cường để sau cùng thoát khỏi mọi kiểm soát. Nó thay đổi con người chứ không ai thay đổi được nó. Hãy lấy thí dụ của chính ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Về mặt cá nhân ông ấy có thể là một người tốt. Tôi có cảm tưởng ông Trọng là một người chuyên cần và tương đối lương thiện, nhận xét này cũng được xác nhận bởi một người bạn chung là anh Trần Bắc Quỳ, tức nhà văn Trần Hoài Dương. Tuy vậy ở địa vị tổng bí thư ông ấy chỉ biết biện hộ một cách trâng tráo cho một chế độ gian ác, hung bạo với đồng bào nhưng lại quỵ lụy trước Bắc Kinh.

Thái độ nào?

Kỷ niệm 85 năm hiện hữu của Đảng Cộng Sản là dịp để mọi người Việt Nam cùng ý thức rằng chế độ cộng sản là một quốc họa đã kéo dài quá lâu. Nó phải chấm dứt sớm để đất nước còn có thể có một tương lai. Nó không mạnh mà cũng không tự tin. Nó xấc xuợc chỉ bởi vì chúng ta quá nhu nhược, và chúng ta nhu nhược không phải vì dân trí hay dân chí Việt Nam yếu mà vì trí thức Việt Nam chưa đảm nhiệm được vai trò đáng lẽ phải đảm nhiệm.

Thực ra chúng ta cũng không nên thù ghét Đảng Cộng sản. Nó chỉ là một sản phẩm của lịch sử và văn hóa của chính chúng ta. Một dân tộc không có tư tưởng chính trị không khác một con tàu không phương hướng ; mọi tai họa đều có thể xảy đến và cộng sản chỉ là một. Vấn đề là giải quyết bài toán cộng sản, bắt đầu bằng một thái độ.

Phải dứt khoát đối với Đảng Cộng Sản, từ bỏ mọi ý định “giúp đảng cải thiện để mạnh lên, giành lại lòng tin của nhân dân”. Một cơ hội trước mắt để biểu lộ thái độ này là từ chối thẳng thắn mọi kêu gọi “đóng góp ý kiến” cho đại hội 12 sắp tới.

Chúng ta vẫn có thể, và cần, thảo luận ôn hòa và thân thiện với Đảng Cộng Sản về một lộ trình dân chủ hóa bởi vì không có chọn lựa nào khác một khi chúng ta đã lên án nội chiến và chọn đấu tranh bất bạo động trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc. Nhưng tư thế và mục tiêu phải rõ ràng. Họ là họ, chúng ta là chúng ta. Chúng ta không giấu mục tiêu là đưa chế độ và chủ nghĩa cộng sản vào dĩ vãng và xây dựng một thể chế dân chủ đa nguyên đúng nghĩa. Không có vấn đề cải tiến chế độ cộng sản vì ít ra những thảm kịch của đất nước cũng đã phải khiến chúng ta hiểu rằng chế độ cộng sản không cải tiến được nữa.

Những thảo luận xem các chính sách và mục tiêu của đại hội 12 phải như thế nào, nên ủng hộ ai làm tổng bí thư, những ai nên vào bộ chính trị và ban bí thư v.v. đều vô nghĩa và quá trễ. Bất cứ chính sách nào, lãnh đạo nào cũng thế thôi bởi vì chính Đảng Cộng Sản -bộ máy cũng như tinh thần của nó- đã bị hoại loạn. Chính Đảng Cộng Sản, chứ không phải các cán bộ và đảng viên, đã trở thành độc hại một cách không thể đảo ngược. Đảng Cộng Sản cũng giống như một tôn giáo mà cả thượng đế lẫn giáo lý và hàng giáo phẩm đều phải vất bỏ ; các tín đồ chỉ còn một chọn lựa hiển nhiên.

Trong tinh thần đồng bào và anh em, thay vì khuyến khích các đảng viên cộng sản dùng dằng trong ảo tưởng có thể đổi mới Đảng, chúng ta phải nói rất thẳng thắn là họ chỉ có chọn lựa giữa bỏ đảng hoặc phấn đấu thật quyết liệt để biến nó thành một đảng hoàn toàn khác. Tự họ sẽ khám phá ra rằng hai chọn lựa này thực ra chỉ là một. Và nhiều người sẽ đến với phong trào dân chủ.

Nguyễn gia Kiểng (3/2/2015)

(1) Tòa án quốc tế Nuremberg năm 1945 xử tội ác Quốc Xã Đức định nghĩa “tội ác đối với nhân loại” là bao gồm các hành vi giết hại, tiêu diệt, nô lệ hóa, lưu đày… đối với thường dân vì những lý do chính trị, tôn giáo, chủng tộc.

Phe nào thắng thì Nhân Dân vẫn trắng tay, lòi mắt.

David Thiên Ngọc ☆ (Bà Đầm Xòe) – Sự đấu đá tranh giành quyền lực trong nội bộ chóp bu đảng CSVN đã đến hồi quyết liệt và công khai. Những diễn biến đã râm ran và sôi sục từ mấy năm về trước… khi những lưỡi búa, nhác dao chém vào nhau đã ra ngoài cánh cửa Ba Đình mà đang lừa mối hiểm để hạ gục đối phương trên vũ đài chính trị. Đã hết rồi cái thời đóng cửa bảo nhau, xử lý nội bộ hay nghiêm khắc kiểm điểm, sửa sai mà đã đến hồi thẳng tay đưa cao mã tấu chặt tay chân triệt tiêu nhau không khoan nhượng.

Khi Vinashin, Vinalines cùng các “quả đấm thép” đã chìm vào lòng biển và số khác đang chết lâm sàng nhưng chiếc mặt nạ Thủ Tướng đang đeo vẫn không gỡ xuống và những lời tuyên bố hùng hồn ngày nào trước khi nhậm chức nhiệm kỳ I vẫn còn đó “Không tiêu diệt được tham nhũng thì tôi sẽ từ chức!” rồi gần đây là “đổi mới thể chế, nắm chắc ngọn cờ dân chủ…”…v.v…. Thế nhưng chiếc ghế vẫn còn đến gần hết nhiệm kỳ II và trói chặc vào mông, khi đi ngủ hay rủi ro bị tai nạn, ốm đau phải nhập viện cũng phải mang theo vào vì đây là bảo vật mà đảng đã trao cho và hơn thế nữa chiếc ghế đó được bọc bằng da của dân tộc Việt, sơn bằng máu của con cháu dòng dõi Lạc Hồng.

Rồi tiếp tục một số ngân hàng, VNpetro, Evn… và hàng loạt các ổ sâu lớn nhỏ lần lượt chường ra ánh sáng. Phạm Thanh Bình phải vào tù gỡ lịch và Dương Chí Dũng xa chạy cao bay nhưng không thoát được lưới trời và giờ đây chiếc thòng lọng đang lơ lửng trên đầu với án tử chưa biết ngày nào lưỡi hái của tử thần gõ leng keng trên song của sắt xà lim.

Chuyện quốc gia đại sự, tổ quốc hưng vong, dân tình đói no ấm lạnh… mặc kệ. Đấu đá, chặt chém vẫn diễn ra… nhắc lại mấy năm trước một Đặng hoàng Yến rơi đài rồi Nguyễn Đức Kiên, Lý Xuân Hải và hiện là tập đoàn OceanBank đang đứng bên trong song cửa nhà tù! Sự kiện diễn biến như trên rõ ràng vũ đài chính trị VN chỉ là một đống tơ vò rối mù, ô hợp không hơn không kém.

Các phe phái trên hàng chóp bu đảng CSVN hiện nay cụ thể là phe Ba Ếch, đối nghịch lại là phe Tổng Lú, Tư Sâu và một số hèn quan, mạc tướng khác trong Ba Đình động đang nỗ lực bươi ra mọi tội ác của nhau trong quá trình quyền lực bằng phương tiện truyền thông giấu mặt như các trang Blog “Quan Làm Báo” và hiện giờ là “Chân Dung Quyền Lực” nhằm triệt hạ nhau và dọn đường bước lên bục cao nhất trong đại hội đảng CSVN lần thứ 12 năm 2016 với mục đích là tiếp tục bán nước hại dân. Nếu trong lương tâm của họ còn một chút lương tri cho dân cho nước thì trong phương cách vạch ra và chỉ trích sai phạm, lỗi lầm của nhau nó sẽ mang một sắc thái, gam màu khác nhằm đổi mới xã hội trong tương lai.

Một điều đáng nói ở đây là nhân dân VN cũng được dịp ngộ ra rằng những gương mặt được phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ nhờ các trang Blog nêu trên mà trước kia chúng mang mặt nạ là “vì dân vì nước” nay đã rõ ràng là phường tham nhũng “mãi Quốc cầu vinh”.Tuy rằng Nhân Dân VN không cần biết chủ các trang Blog, chủ hảng phim kia là ai? Ai là tác giả kịch bản, ai là đạo diễn các bộ phim đang trình chiếu mà quan trọng là nó chứa đựng những hình ảnh thực, dữ liệu chứng cứ vô cùng chính xác từng đường tơ kẽ tóc… bởi không ai rõ nội tình của những “con sâu” cho bằng đồng bọn của chúng cùng ở chung trong một “hang ổ”.

Trong tình hình Nguyễn Tấn Dũng thâu tóm quyền hành, khuynh đảo chính trị, kinh tế quốc gia với một mục đích đem lại nguồn lợi vật chất cho gia đình cá nhân và tay chân bè phái riêng, trong lúc Tư Sang, Tổng Trọng chỉ hữu danh vô thực, nghi lễ hình thức mà thôi. Do vậy cánh này ra sức bằng mọi cách thu bớt quyền lực về mà thực tình ở đây là chia lãnh địa để thu vén nguyên khí quốc gia về cho mình.

Trên tinh thần đó, phe nhóm của Tư Sâu, Tổng Lú từ mấy năm qua quyết moi cho tới cùng để gom cho đủ các chứng cứ, điều kiện tiêu trừ đối thủ chính là 3 Ếch. Một Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng hay bầu Kiên, Lý Xuân Hải… cũng chưa phải là tất cả vấn đề để hạ gục 3 Ếch. Nhưng dầu sao nó cũng là những đầu mối quan trọng trong quá trình triệt tiêu đối phương. Tuy nhiên phe Tư Sâu, Tổng Lú đã hoàn toàn thất bại qua các kỳ hội nghị T.Ư 6, 7 hay lấy phiếu tín nhiệm ở hàng chóp bu trong đảng vừa qua mà đặc biệt là “ngài Lú” đã nghẹn ngào “khóc mếu” trong diễn văn bế mạc Hội Nghị TƯ 6 và sau đó là nụ cười nửa miệng đầy điếm xảo trên gương mặt mướt mồ hôi của Ếch Cà Mau vừa nhảy ra khỏi hang động Ba Đình sau khi quần thảo nhau quyết một phen sống mái.

Ở đây ta cũng nhìn thấy yếu tố thiên triều Bắc phương đóng một vai trò tối quan trọng. Với ý đồ thâm độc xâm lăng không tiếng súng, ngoài những mặt ác hiểm khác như đưa hàng hóa, nhu yếu phẩm nhiễm hóa chất độc hại tràn ngập vào thị trường VN, dần dà làm suy kiệt khí lực nhân dân VN, tuồn ma túy vào đồng thời dùng các đòn kinh tế, thương mại, văn hóa đen tối… gây tác hại, lũng đoạn xã hội VN đến hồi không còn phương thuốc nào cứu chữa được. Mặt khác CS Bắc Kinh còn ra sức lấn sâu vào nội tình đảng CSVN làm lũng đoạn, rối ren nội bộ bằng những chiêu bài như thời chiến quốc bên Tàu các mưu sĩ của thất hùng là Tần, Tề, Sở, Ngụy, Triệu,Yên và Hàn… xử dụng để phá thế hợp tung, liên hoành của nhau.

Bên dưới thì tinh thần, thể lực nhân dân mục ruỗng không còn sức đề kháng với ngoại xâm, bên trên thượng tầng thì chém giết lẫn nhau để tranh giành quyền lực cũng không ngoài mục đích thu tóm tài sản quốc gia. Một điều mà bất cứ một tập đoàn xâm lược nào cũng đắc ý là đứng bên ngoài nhìn nội bộ đối phương tự triệt tiêu nhau trong thế ngao, cò tranh nhau để ngư ông đắc lợi.

Trở lại cuộc chiến giữa nhóm 3 Ếch với phe 4 Sâu, Tổng Lú trong mấy năm qua để giành quyền kiểm soát những cơ ngơi có thể đem lại lợi ích béo bở ngoài các đại tập đoàn kinh tế đã bị 3 Ếch tóm thâu, hút sạch khí lực chỉ còn là những cái xác thối rữa chưa chôn ra thì giờ đây chỉ còn lại lĩnh vực tài chánh ngân hàng là duy nhất. Ở lãnh địa này thì băng mafia tay chân của 3 Ếch cũng chẳng buông tha, đã xuất chiêu khuynh đảo thao túng thị trường. Trong thời gian dài qua tình hình tài chính ngân hàng chao đảo với bao phen chìm nổi của con sóng vàng, sóng lãi xuất. Dù nó chìm hay nổi, cao hay hạ thì tập đoàn mafia này cũng đều thu vào với những con số ngân khoản khổng lồ. Bởi lãi xuất cao, thấp tùy theo thời điểm với sự điều khiển của chúng, vàng có nổi trôi sáng tối ra sao qua nhiều cách rửa…do chúng sắp bày.  Từ đó tiền của của nhân dân tự nhiên chảy vào những cái hầu bao không đáy mà chúng đã giăng sẵn.

Với chính sách kinh tế vĩ mô mà các nhà lãnh đạo kinh tế VN đang thực hiện hầu như không nhất quán trong nhiều trường hợp, hoàn cảnh mà đất nước VN luôn trong tình trạng không độc lập về mọi mặt trong thời gian dài. Do đó con thuyền kinh tế luôn chao đảo là điều tất yếu. Hơn nữa tập đoàn lãnh đạo CSVN kẻ thiếu tâm, người thiếu tầm hoặc thiếu cả hai thì cho dù có độc lập và với chính sách kinh tế nào chăng nữa cũng đưa quốc gia lao xuống vực phá sản mà thôi.

Với tình hình này và với mục tiêu triệt hạ lẫn nhau của hai tập đoàn nói trên là giành thế thượng phong, nắm quyền lực cai quản ngân khố của đất nước không ngoài mục đích vét sạch cho cá nhân thì cho dù ai thắng ai thua trong cuộc chiến này thì nhân dân cũng trắng tay lòi mắt, đứng chung giới tuyến với giai cấp vô sản chuyên chính cùng dân oan vô gia cư mà thanh thản ra đi… để về ôm chân cụ tổ họ Lê mà chờ hóa kiếp.

© HO CHI MINH by/por WALTER TOSCANO. First Place in/Primer Lugar en Traditional Caricature Art Contest. Traditional Media/Técnica tradicional 2014. Súng đạn tô màu cờ [DCVOnline]

Advertisements

Leave a comment

Filed under Uncategorized

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s